Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341379
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1379 lượt.
i, yến tiệc, hôn lễ, đồ cưới... Cái gì cũng không thể thiếu, bà ngoại đã sớm lên tiếng, bảo mẹ anh bắt tay vào chuẩn bị, tiểu nha đầu vẫn chưa hay biết gì, trước hết, chuyện của Sài gia phải mau chóng xử lý tốt.
Sài Tử Hinh không đạt được mục đích với anh, khẳng định sẽ ra tay với Manh Manh, chẳng qua chuyện này còn chưa thể để Manh Manh biết, có chút khó thực hiện. Vệ Hiểu Phong không nghĩ tới, động tác của Sài Tử Hinh lại nhanh như vậy.
Vệ Hiểu Phong nhìn kỹ mấy lần, video được gửi vào email của anh, góc độ của camera thực không chuyên nghiệp, từ góc độ bên cạnh, không phải rất rõ ràng, thậm chí có chút buồn cười, hiển nhiên đã qua xử lý, mặt Sài Tử Hiên bị làm nhòe, khuôn mặt nhỏ nhắn của Manh Manh có chút đỏ quỷ dị, không ngừng cởi quần áo trên người, Sài Tử Hiên cầm chăn trái che phải đậy, tất cả thoạt nhìn giống một trò khôi hài.
Chẳng qua, thủ đoạn này của Sài Tử Hinh thật không chấp nhận được, Vệ Hiểu Phong thực có chút không chịu được, thương trường như chiến trường, thắng bại cũng là chuyện thường của binh gia, về phần dùng loại đoạn thủ bỉ ổi này…
Ánh mắt Vệ Hiểu Phong lóe lóe, Sài Tử Hinh còn có thời gian làm mấy chuyện này, thoạt nhìn chắc Hồng Cơ còn chưa đủ loạn, anh nên đốt thêm vài đám lửa, dám trêu đến trên đầu anh, Sài Tử Hinh thực rất muốn chết.
Vệ Hiểu Phong cầm lấy điện thoại bấm số, ngữ khí vẫn thân cận trước sau như một: "Tử Hinh, buổi tối cùng nhau ăn cơm..." Sài Tử Hinh buông điện thoại không khỏi nở nụ cười, chỉ biết Vệ Hiểu Phong chủ động tìm cô, chuyện này căn bản không cần làm rõ, Sài Tử Hinh cũng không muốn đem video công khai, thực sự náo hơn nữa, Sài gia cũng sẽ tiêu đời.
Sài Tử Hinh rất rõ ràng đạo lý trứng chọi đá, lại nói, Sài gia chỉ là thương nhân, tiền và quyền đánh nhau, một bên bị thua, vĩnh viễn sẽ không là quyền, Sài Tử Hinh không thể không đoán được, mà Vệ Hiểu Phong, cũng không cần thiết vì một mảnh đất râu ria, biến thành cá chết lưới rách, không đáng.
Sài Tử Hinh đúng là nắm chính xác điều này, mới dám xuất chiêu hiểm độc, đáng tiếc, Sài Tử Hinh vẫn hiểu biết quá ít về Vệ Hiểu Phong, Vệ Hiểu Phong lăn lộn trên thương trường nhiều năm, cũng chưa người nào chiếm được chút tiện nghi trên người anh, Sài Tử Hinh chiếm tiện nghi của anh, còn muốn nguyên vẹn thoát ra, sao có thể như ý ...
Edit: Như Nguyện
Manh Manh tự nhiên không biết mấy chuyện này, cô chỉ một lòng một dạ nhớ thương Ki ca ca của cô, qua mấy ngày nghỉ Quốc khánh, bộ đội lại bắt đầu chuẩn bị diễn tập quy mô lớn, Ki ca ca bận rộn, căn bản không rảnh bận tâm cô.
Trước kia Ki ca ca cũng bận rộn, thậm chí còn bận hơn so với bây giờ, nhưng khi đó, Manh Manh chỉ cảm thấy ôm nhớ nhung với Ki ca ca, thời gian cũng qua nhanh, hiện tại, bỗng nhiên cảm thấy chậm, rất chậm, chậm vô cùng, giống như một khắc một giây cũng dài.
Manh Manh lần đầu bắt đầu trải nghiệm, vị trí quân tẩu này đại biểu cho chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, Phương Manh Manh bắt đầu rầu rĩ, một chút ưu sầu trong lòng đều lộ ra ở khóe mắt đuôi mày, không giấu được, nhìn qua, thiếu một phần của cô gái bừa bãi, lại hơn một chút hương vị phụ nữ.
Thiệu Tình từ bên trong cửa sổ thủy tinh của quán cà phê, liền nhìn thấy Phương Manh Manh như vậy, nhất thời, tất cả cảm xúc nảy lên, cẩn thận thưởng thức, thế nhưng không phân rõ là chua hay chát, giống như bất kể lúc nào, Phương Manh Manh cũng có thể xinh đẹp khiến tất cả phụ nữ đều xấu hổ, quả thật, mặt mũi cô xinh đẹp tinh tế, vẻ linh động nơi đuôi lông mày khóe mắt của cô, cũng là vẽ rồng điểm mắt, tạo thành linh hồn xinh đẹp cho cô, Phương Manh Manh hoàn toàn xứng đáng là cô gái trời sinh kiêu hãnh.
Thiệu Tình chậm rãi quay đầu: "Cô đã đến rồi, mời ngồi." Bỗng nhiên cười khẽ một tiếng: "Lần đầu bình tâm tĩnh ý ngồi cùng một chỗ với cô, cảm giác rất không được tự nhiên." Manh Manh trợn trắng mắt: "Tôi cũng vậy."
Ánh mắt Thiệu Tình chuyển một vòng trên người cô: "Cám ơn cô đã nể mặt đến gặp tôi, nếu tôi là cô, phỏng chừng sẽ không đến." Manh Manh nhíu mày: "Tôi không nghĩ cô tìm gặp tôi vì muốn nói mấy lời vô nghĩa này." Thiệu Tình gật gật đầu: "Tìm gặp cô, là muốn có một kết thúc cuối cùng."
"Kết thúc, kết thúc cái gì?" Trong mắt Manh Manh hiện lên đề phòng, Thiệu Tình phì một tiếng nở nụ cười: "Thế nào? Còn sợ tôi cướp Ki ca ca của cô, yên tâm đi! Phùng Ki vĩnh viễn đều là của cô, nếu tôi có thể đoạt lấy thì sớm đã đoạt, về phần kết thúc... Tôi là muốn cám ơn cô xuống tay lưu tình, không công bố những tấm ảnh chụp, mà chỉ gửi vào email của các vị thủ trưởng, nói thật, ngay từ đầu lúc phía trên bảo tôi chuyển nghề, tôi còn chưa thể chấp nhận, nhưng thời gian ngắn ngủn mười ngày, từng gã đàn ông xấu xa rơi đài, tôi mới hoàn toàn hiểu được, tôi không oán cô, ngược lại cảm tạ cô, những gã đàn ông này đều biến chất, những chu toàn của bọn họ trong lúc đó, là dùng thân thể để trao đổi chút ngày sau này, tôi chịu đủ rồi, dã tâm vĩnh viễn không có giới hạn, biết đủ mới có thể thấu hiểu, đạo