XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên

Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên

Tác giả: Độc Mộc Châu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341609

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1609 lượt.

ài bước nhưng không đuổi được nên cũng thôi, quay lại với Quân Lương. Hai mắt cô ấy ngấn lệ nhưng không khóc thành tiếng.
Hai tiếng “xin lỗi” Đỗ Tầm đã nói nhiều đến nỗi không muốn nói nữa nhưng ngoài hai tiếng này, anh còn có thể nói điều gì khác đây?
Họ đứng trên con đường đó rất lâu, rất lâu, không ai nói gì, thỉnh thoảng có tiếng còi xe vang lên đột ngột và hun hút, giống như tiếng nức nở.
Đỗ Tầm khẽ nói:
- Quân Lương, anh đưa em về nhé.
Nhưng cô ấy đứng im tại chỗ, không nhúc nhích, chậm rãi nói:
- Đỗ Tầm… Anh mang chứng minh thư chứ… em… không muốn về.
Trần Chỉ Tình về đến nhà, bố mẹ đều đã ngủ. Cô rón rén bước vào phòng mình, ôm con mèo Garfield ngoại cỡ bằng bông trên giường khóc đến chết đi sống lại.
Từ trước đến nay cô không biết rằng mình có nhiều nước mắt như vậy. Từ trước tới nay cô chưa bao giờ nghĩ rằng người mà mình yêu nhất lại đâm một nhát dao vào tim mình.
Điều gì có thể khiến người mình đã từng tin tưởng nhất vứt bỏ tôn nghiêm, vứt bỏ nguyên tắc, bảo vệ một đứa con gái khác trước mặt mình? Rốt cuộc có bao nhiêu thứ đáng tin trong trái tim của con người?
Còn cả tình yêu…
Tay chân Trần Chỉ Tình lạnh buốt, trong lòng trào dâng cảm giác bi ai bất lực và sự căm phẫn.
- Tôi sẽ không dễ dàng bỏ qua cho các người như thế… - Ngay cả bản thân cô cũng không nhận ra khi nói câu ấy, vẻ mặt của mình biến dạng trông đáng sợ như thế nào.
- Tôi tuyệt đối không cho phép người khác cần thì đến với tôi, sau đó gạt tôi sang một bên!
Trong lòng cô ta, có một số thứ mềm mại, lương thiện, khiêm nhường đang từ từ tan biến như mây khói.
Sau khi đưa Quân Lương về trường, Đỗ Tầm nhận được điện thoại của Trần Chỉ Tình.
Mãi đến nửa đêm mới đến nhà nghỉ nghỉ ngơi, Quân Lương vô cùng mệt mỏi. Sau khi tắm xong mới lấy lại được chút tinh thần, mở cửa phòng tắm thì thấy Đỗ Tầm đứng cạnh cửa sổ hút thuốc. Hình bóng ẩn chứa nỗi cô đơn.
Khoảnh khắc ấy, trái tim của cô như bị một thứ vũ khí vô hình đánh gục.
Đêm lạnh như nước, Đỗ Tầm hút thuốc, khẽ nói:
- Em ngủ trước đi.
Nhưng đợi đến khi anh tắm xong bước ra ngoài, Quân Lương vẫn chưa ngủ. Ánh đèn màu vàng ấm áp chiếu vào khuôn mặt u sầu của cô, trông giống như một bức tranh cũ kỹ.
Đỗ Tầm bước lại, ngồi xuống cạnh giường nhìn cô.
Chỉ là thời gian một hai năm, so với cô gái lúc đầu, chạy ra từ trong quán bar, tươi cười xin số điện thoại của anh, Quân Lương trước mặt anh lúc này không còn ngây thơ như thế nữa, đôi mắt ẩn chứa nỗi u buồn.
Sau này có còn nhìn thấy nụ cười giống như đóa hoa ấy không? Nếu không nhìn thấy, mình phải chịu trách nhiệm như thế nào đây? Đỗ Tầm cảm thấy xót xa trong lòng.
Quân Lương lại gần ôm lấy anh, mùi hương thoang thoảng của sữa tắm lan tỏa trong không gian.
- Đỗ Tầm.
- Ừm? - Đỗ Tầm chờ mãi không thấy Quân Lương nói tiếp, ngỡ rằng cô khóc nhưng nhìn mặt cô thì không phải.
Trước ánh mắt nghi ngờ của Đỗ Tầm, Quân Lương mỉm cười nói câu mà trước đó mình ngại không nói:
- Đỗ Tầm, em yêu anh.
Đêm tối ở thành cổ, dường như ở phía xa có tiếng hát lúc ẩn lúc hiện. Cố Từ Viễn đứng hút thuốc trên hành lang của khách sạn.
Anh là người rất ít khi hút thuốc. Điếu thuốc này là Lâm Mộ Sắc đưa cho anh, nụ cười của cô ta rạng ngời như đóa hoa, ẩn chứa sức hút đầy tội lỗi.
Hành lang lúc đêm khuya không có một bóng người. Cố Từ Viễn ngửa đầu nhả một vòng khói lớn. Sạc pin báo đã đầy nhưng lúc này gọi điện phải nói thế nào? Có thể nói gì đây?
Có thể thản nhiên, vờ như không có chuyện gì xảy ra được không? Có thể vui vẻ trêu đùa như trước đây được không?
Anh biết mình không thể. Một số người ngay từ khi mới sinh ra đã biết dàn xếp mọi việc, nói dối mà mặt vẫn thản nhiên như không. Nhưng anh không phải là loại người ấy.
Ánh đèn ở hành lang rất yếu ớt, nhìn từ đầu này sang đầu kia giống như đường hầm mỗi lúc một nhạt nhòa.
Anh nghĩ rất lâu rất lâu, cuối cùng vẫn không mở máy.
Quay về phòng, Lâm Mộ Sắc đã ngủ rồi, cánh tay trắng muốt thò ra ngoài. Cố Từ Viễn không kìm được đắp chăn cho cô ta.
Vẫn chưa nhìn thấy dáng vẻ của Sơ Vi khi ngủ… Đột nhiên Cố Từ Viễn giật mình vì ý nghĩ của mình. Chẳng mấy chốc, cảm giác day dứt trước đó lại vây lấy anh.
Trong đầu anh hiện lên đôi mắt của Tống Sơ Vi. Đôi mắt sáng như hồ nước ở thành cổ.
Buổi sáng, ánh nắng mặt trời xuyên qua rèm cửa hắt vào phòng. Quân Lương mở mắt, nhìn thấy Đỗ Tầm vẫn đang ngủ say bên cạnh.
Cuối cùng đã xác định được một số chuyện. Chuyện mà trước đó chưa nắm chắc, suy tính thiệt hơn, sau buổi tối hôm qua, cuối cùng đã đến. Trong lòng Quân Lương cũng có chút coi thường bản thân mình nhưng cảm giác ấy nhanh chóng biến mất.
Cô khẽ đưa tay ra vẽ lông mày của Đỗ Tầm, tự nói với mình rằng có mất sẽ có được.
Những cái cô có được không phải là may rủi. Tối hôm qua, khi cô hạ quyết tâm nói câu: “Em không muốn về”, tất cả mọi việc diễn ra sau đó đều nằm trong dự tính của cô.
- Em không hối hận! - Cô ghé lại gần, khẽ hôn lên mặt Đỗ Tầm. Nước mắt trào dâng trên đôi mắt của cô.
- Em thật sự kh