Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên

Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên

Tác giả: Độc Mộc Châu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341594

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1594 lượt.

ông hối hận! - Giống như muốn khẳng định lại, cô lại nhắc lại một lần nữa.
Dĩ nhiên cô không biết rằng cũng trong lúc ấy, người bạn thân nhất của cô đang ở trong trường, lo lắng đến nỗi ăn không ngon vì suốt đêm cô không về.
Nước mắt của tôi rơi lã chã. Viên Tổ Vực ngồi đối diện với tôi, không hỏi câu nào. Anh cũng nhận ra là tâm trạng của tôi khó mà bình tĩnh ngay được. Ngoài việc kiên nhẫn chờ đợi, không có cách nào khác.
Tôi không biết mình đã sụt sịt bao lâu nhưng tôi biết khi mình cúi đầu khóc lóc, khách hàng và nhân viên phục vụ đi ngang qua đều nhìn chúng tôi với ánh mắt tò mò.
Cuối cùng tôi không chịu được cảm giác bị người ta soi mói. Tôi không khóc nữa, nói với Viên Tổ Vực:
- Chúng ta đến chỗ khác đi.
Trong quán cà phê tên “Phi”, tôi uống “Mandheling” mà Thẩm Ngôn giới thiệu. Viên Tổ Vực không gọi đồ uống gì, anh nói:
- Cà phê không thích hợp với người lao khổ ở đáy xã hội như anh. Anh uống nước lọc là được rồi.
Lần đầu tiên tôi hút thuốc trước mặt Viên Tổ Vực. Đôi mắt của anh lóe lên chút ngạc nhiên nhưng nhanh chóng tỏ ra bình thường:
- Lần đầu tiên nhìn thấy em, anh không nghĩ em là cô nữ sinh rất ngoan. Quả nhiên là thế.
Tôi không biết cái thứ tên là nicotine trong thuốc lá có thật sự có tác dụng làm cho người ta trấn tĩnh hay không, có điều ít ra thì nó khiến tôi dần dần lấy lại bình tĩnh.
Trước ánh mắt chăm chú của Viên Tổ Vực, tôi kể cho anh nghe mọi thứ mà tôi biết.
Ở thành phố này, những căn nhà cổ cao sáu tầng đã không còn nhiều nữa. Trần Chỉ Tình ngồi trên lan can gọi điện cho Đỗ Tầm, lời lẽ rất ngắn gọn:
- Nếu bây giờ anh không đến gặp em thì sau này vĩnh viễn đừng bao giờ gặp em nữa.
Đỗ Tầm đưa Quân Lương về ký túc, đành phải phi như bay đi gặp Trần Chỉ Tình. Vì quá lo lắng và mệt mỏi nên suýt chút nữa anh đâm vào chiếc taxi trước mặt khi rẽ sang đường.
Trong tiếng chửi bới đáng sợ của lái xe, một linh cảm chẳng lành trào dâng trong lòng Đỗ Tầm.
Thở hổn hển leo lên tầng sáu, Đỗ Tầm nhìn thấy cô gái cô đơn ngồi trên lan can. Khuôn mặt của cô ấy ẩn chứa nỗi tuyệt vọng.
Điều gì khiến tất cả thành ra thế này? - Đỗ Tầm không dám nghĩ, cũng không muốn nghĩ. Anh chỉ có thể cầu xin cô ấy:
- Chỉ Tình, đừng như thế. Em xuống đi, chúng ta từ từ nói chuyện.
- Còn gì để nói nữa đây? - Cô mỉm cười hỏi lại anh, giọng nói ẩn chứa sự giễu cợt không chút che giấu.
Đỗ Tầm không biết nói gì. Trần Chỉ Tình nói tiếp:
- Lòng người hiểm ác. Đỗ Tầm, anh biết câu nói này nghĩa là gì chứ… Anh thông minh như thế, dĩ nhiên là biết… Nhưng anh có nghĩ rằng sẽ có một ngày nó lại được dùng để nói anh không?
Tất cả những tình cảm đã có đều đã mất hết, giống như những bộ hài cốt trên chiến trường bị vùi lấp dưới cát bụi. Ai còn nhớ những hồi ức tuy không rung động đến tận tâm can nhưng cũng khắc cốt ghi tâm?
Trần Chỉ Tình nhìn chằm chằm xuống sàn xi măng dưới tầng một và nói:
- Đỗ Tầm, anh nói xem, đầu chạm đất trước hay chân chạm đất trước thì tốt hơn?
Giống như một sợi dây đàn bị kéo căng cuối cùng bị đứt vì sứt kéo quá mạnh, Đỗ Tầm ôm đầu, đau khổ hét lên:
- Trần Chỉ Tình!
Cô gái được gọi tên ngoảnh đầu lại mỉm cười với anh:
- Anh thấy tôi rất bỉ ổi đúng không? Nói cho anh biết còn có người bỉ ổi hơn…
Nghe đến đây, Viên Tổ Vực không khỏi rùng mình, chiếc cốc thủy tinh trên tay cũng run run, nước bắn ra ngoài.
Thật sự tôi buồn đến nỗi không thể nói tiếp được. Tôi không biết có thể nói chuyện này với ai. Tôi là bạn thân nhất của Quân Lương. Đỗ Tầm là bạn thân nhất của Cố Từ Viễn. Về tình về lý, tôi đều không nên đứng về phía Trần Chỉ Tình.
Cũng phải đợi đến khi một vài sự thật được hé mở, tôi mới biết rằng cuộc đời đầy rẫy những phép ẩn dụ. Lúc tôi rơi nước mắt vì Trần Chỉ Tình, chẳng phải là đang khóc cho chính mình sao.
Tôi ngừng lại một lát, Viên Tổ Vực hỏi tôi với giọng điệu đầy hoài nghi:
- Vậy cô ta nói chuyện bỉ ổi hơn là chuyện gì?
- Định vị. Cô ta đã sớm định vị điện thoại của Đỗ Tầm. Vì thế tối hôm ấy cô ta mới xuất hiện ở quán karaoke.
Đỗ Tầm suy sụp nhưng cũng vô cùng tức giận vì chuyện này. Tất cả những cảm xúc khó nói nên lời đan xen với nhau khiến anh nói năng không suy nghĩ:
- Trần Chỉ Tình, cô học được cái thủ đoạn bẩn thỉu này ở đâu vậy?
Cô ấy cười, để lộ hàm răng trắng bóng, cười một cách hời hợt, thậm chí không thèm nhìn anh.
- Bẩn thỉu ư… Có thể là có một chút, nhưng anh có tư cách gì mà nói tôi?
Tất cả đều đã thay đổi, tất cả mọi việc đều không thể quay lại như lúc đầu, vết thương càng lúc càng lớn. Hai con người đã từng gắn bó sâu sắc bị một sức mạnh vô hình đẩy càng lúc càng xa.
Đến lúc này, Đỗ Tầm lại thấy bình tĩnh.
Khuôn mặt không chút biểu cảm của anh trông thật tàn khốc và vô tình:
- Cô nói đúng, tôi có tư cách gì mà nói cô. Chẳng phải bản thân tôi cũng là một kẻ xấu xa sao?
Nụ cười giễu cợt trên khuôn mặt Trần Chỉ Tình dần dần tan biến, dường như không dám tin Đỗ Tầm sẽ đối xử với mình như vậy. Ánh mắt của cô đầy ngạc nhiên:
- Anh nói thật chứ?
- Thật, nhữ


XtGem Forum catalog