Tác giả: Độc Mộc Châu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341610
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1610 lượt.
ng lời xin lỗi tôi cũng nói gì, những chuyện tôi muốn làm để bù đắp cho cô, cô cũng không cho tôi cơ hội. Tôi còn có thể làm gì đây? Chỉ có thể tôn trọng sự lựa chọn của cô. Cô muốn nhảy thì nhảy đi!
Bắt đầu từ khoảnh khắc ấy Trần Chỉ Tình thật sự hoang mang. Cũng chính từ khoảnh khắc ấy cô nhận ra rằng khi Đỗ Tầm đối xử với mình bằng thái độ với người khác thì thật sự tất cả đã không thể cứu vãn được nữa. Cô tròn mắt nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Đỗ Tầm. Bỗng nhiên, tất cả những lời đã chuẩn bị từ trước để chỉ trích anh và Quân Lương giống như xương cá mắc trong cổ họng, không nuốt được, cũng không nhả ra được…
Đỗ Tầm nói tiếp:
- Cô hận tôi, tôi hiểu. Cô luôn miệng nói là cho tôi những năm tháng tốt đẹp nhất. Lẽ nào chuyện đó không phải là trao đổi sao? Lẽ nào tôi cho cô những năm tháng tàn tạ sao? Hai năm cô ở nước ngoài, lẽ nào tôi không đến thăm cô sao? Lẽ nào tôi không nỗ lực để duy trì mối quan hệ này sao?
Một loạt những lời phản vấn khiến Trần Chỉ Tình không biết nói gì, rất lâu sau cũng không có bất kỳ phản ứng nào.
Đỗ Tầm ngừng một lát rồi nói:
- Tôi cũng không muốn như thế này, nhưng chuyện đã đến nước này tôi cũng chẳng biết phải làm thế nào. Cô muốn thế nào thì cứ làm như thế đi!
Nói xong câu ấy, Đỗ Tầm không đợi Trần Chỉ Tình nói thêm câu gì mà quay người đi xuống.
Đây là nơi mà Trần Chỉ Tình đã sống khi còn nhỏ, là nơi mà mấy năm trước khi họ mới yêu nhau, Trần Chỉ Tình một mực đòi đưa anh đến, nói là muốn anh hiểu quá khứ của mình.
Hồi ấy đâu có ngờ rằng chuyện bắt đầu ở đây thì cũng kết thúc ở đây.
Lúc đi xuống cầu thang, trong lòng anh có một cảm giác khó diễn tả, giống như trút được gánh nặng. Có lẽ con người ai cũng vậy, khi bản thân không thể khống chế được sự biến đổi của sự việc thì đều lựa chọn theo ý trời.
Hãy để cái thứ có tên là số phận kia sắp xếp mọi chuyện.
Khi xuống đến bậc thang cuối cùng, anh nghe thấy tiếng kêu thảm thiết.
- Đỗ Tầm!
Sau đó là tiếng chạm đất nặng nề. Chỉ có mấy chú chim bay lượn trên nóc nhà, nhìn thấy cô gái lao mình xuống dưới nên cũng bay xuống!
Dường như trong đầu có vô số âm thanh đang kêu ù ù, sau đó hợp thành tiếng động khổng lồ.
Những tiếng ồn ào vang lên không ngớt, tiếng còi của xe cấp cứu và xe cảnh sát, bầu trời phía xa vang lên tiếng sấm rền vang… Tất cả những vật thể có thể phát ra tiếng động trên đời đều vang lên trong khoảnh khắc này…
Đỗ Tầm chỉ thấy trong khoảnh khắc này, linh hồn của mình tan thành mây khói.
Viên Tổ Vực nắm chặt bàn tay đang run lên vì kích động của tôi.
Anh có bàn tay dài và mảnh hiếm thấy, lòng bàn tay khô và ấm áp. Tôi không phản ứng ngay lập tức mà chờ đợi rồi mới vờ lau nước mắt, rụt tay lại.
Lúc tôi cùng Quân Lương chạy đến bệnh viện, bố mẹ Trần Chỉ Tình vẫn chưa đến. Đỗ Tầm ngồi trên ghế, khuôn mặt tái nhợt, nhìn lên trần nhà, dưới chân là một đống đầu mẩu thuốc lá.
Quân Lương gạt tay tôi ra chạy về phía cậu ta. Động tác ấy thật tự nhiên. Còn tôi thì ngây người nhìn họ ôm nhau trước mặt mình.
- Bỗng nhiên em rất muốn nôn. - Tôi nói với Viên Tổ Vực.
Thật lạ là trong giọng nói của tôi có tiếng nghiến răng nghiến lợi, dường như cái “ác” trong bản tính con người bắt đầu hiện lên. Tôi nói rất nhanh:
- Thật sự họ không sợ báo ứng sao? Trần Chỉ Tình vẫn ở trong phòng phẫu thuật, chưa biết sống chết thế nào, vậy mà họ lại ôm nhau ở nơi chỉ cách cô ta một bức tường? Sao em lại có đứa bạn như thế?
Chẳng mấy chốc thì trời tối.
Ánh đèn vàng nhạt khiến bóng của chúng tôi loang lổ trên tường, u tối giống như ảnh cắt trong một bộ phim câm đen trắng nào đó, chỉ có đường nét đơn giản và mờ nhạt.
Viên Tổ Vực vốn giữ im lặng, một lúc rất lâu, cuối cùng anh nói:
- Tống Sơ Vi, thật sự anh không nghĩ là tội của họ không thể tha thứ. Chuyện tình cảm vốn là vậy, yêu nhau rồi lại chia tay. Em nhìn xem trên con đường này, có ai là chưa từng thất tình? Là sự quá khích của cô gái kia đã hại cô ta.
Tôi tròn mắt nhìn anh. Những lời nói như thế chẳng qua là anh đứng trên lập trường của Đỗ Tầm nhìn nhận vấn đề mà thôi.
- Không phải ý đó… - Anh xua tay. - Anh là người ngoài nên nhìn vấn đề rõ hơn. Thái độ của em với chuyện này có quá nhiều ý kiến chủ quan, nói một cách khác là em quá nhập vai.
Dường như có một tia chớp lóe qua trước mắt tôi. Bỗng chốc tất cả mọi ngõ ngách trong tim đều bị chiếu sáng. Tôi ngây người nhìn Viên Tổ Vực nói:
- Em hãy nghĩ thật kỹ xem có phải đúng như anh nói không. Trong tiềm thức em đang nhớ lại chuyện em với bạn trai em lần trước. Em oán hận những kẻ không chung thủy vì thế mới giận bạn của em. Nhưng trên thực tế, họ không hề mang tội ác tày trời như em nói.
Tôi rùng mình, không thể không thừa nhận anh nói rất có lý.
Tôi bước đi rất nhanh, Viên Tổ Vực đi theo sau gọi tên tôi rất lâu nhưng tôi cố chấp không ngoảnh đầu.
Thật nực cười, sao tôi lại nói với người chỉ mới quen biết nhiều chuyện thế chứ. Việc gì tôi phải tâm sự với anh ta suy nghĩ của mình. Tôi nghĩ thế nào liên quan gì tới anh ta!
Tôi bật cười nhưng khôn