XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn

Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn

Tác giả: Dị Thanh Trần

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341336

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1336 lượt.

, em phải đi ngay bây giờ!” Cô hét lên, Knr nhíu mày. Cô đẩy anh, như đang rất vội, “Em sẽ tự về, không muốn ăn gì hết, em chỉ muốn về nhà làm bài tập.”
Kha Ngạn Tịch quay trở lại, mới chân bước vào trong nhà hàng, ngó nửa người ra ngoài nhìn Giang Tử Khâm. Mặt cô đỏ bừng, nhưng đôi môi tái nhợt, thở dài rất nhẹ, sau đó bỏ chạy.
Khi chạy qua chỗ rẽ, cô mới tựa lưng vào bức tường cứng lạnh, hai tay ôm chặt ba lô, từ từ trượt xuống bật khóc.






Tối hôm đó khi Kha Ngạn Tịch về nhà, giang tử khâm co mình trốn trong chăn. Vỏ chăn màu xanh nhạt có những đóa hoa Erika mỏng manh, vồng lên một đám như cái túi, phập phồng dưới ánh điện trắng đục.
Kha Ngạn Tịch dựa vào đầu giường, tay đặt lên cái túi đó, trên mặt anh là nụ cười mệt mỏi, giọng hơi trách móc, “Không phải về nhà làm bài tập hau sao?”
Người trong chăn không trả lời, cái túi kia vẫ rung rung. Không hiểu sao Ngạn Tịch muốn trêu cô, liền cởi giầy trèo lên giường, đè nữa người lên cái túi, nhưng không dám đè mạnh sợ cô đau, anh dùng hai khửa tay cù lưng cô.
“Mau chui ra thôi, chết ngạt bây giờ.” Anh bật dậy cười, nhớ lại lúc còn nhỏ, cô rất thích những trò như thế này. Thỉnh thoảng anh nằm cố, chưa muốn dậy, thế là cô leo lên giường nhảy chồm chồm, cuối cùng ngã chổng kềnh, lúc thì đầu gối đè vào tay anh, lúc thì chân thúc vào thắt lưng anh. Nhiều lúc anh nghiến răng, chỉ muốn cho viên thuốc ngủ để cô ngủ đến trưa.
Hồi nhỏ.... chớp mắt đã sáu năm trôi qua, anh đã sắp vào tuổi “tam thập nhị lập”, so với cô đang tuổi xuân rực rỡ, anh cảm giác mình đã già.
Sau khi khép cửa, anh đứng bên ngoài. Ngôi biệt thự này vẫn còn lưu dấu thời gian, từ những tấm thảm cổ đơn sơ, từ những họa tiết chạm khắc tinh tế trên đồ gỗ, cả từ trái tim hoang vắng, chơi vơi của anh. Còn sức xuân sau cánh cửa này, không biết bao lâu nữa anh mới được gặp lại.
Có điều bản thân anh, một phút sau chưa hẳn lại có cảm xúc như phút này. Anh thảng thốt vịn thành cầu thang đi xuống, định châm điếu thuốc.
Sau cánh cửa tối om, có một đôi mắt trong veo mở to. Khi chất lỏng nóng ấm lăn qua má, cô vùi mặt sâu hơn vào gối. Muốn hỏi anh, anh có yêu Chân Manni không; muốn hỏi anh, anh có định kết hôn vơi cô ta không; muốn hỏi anh, cô nên đi đâu về đâu, nhưng cuối cùng lại nói Bao Bao chết rồi.
Cô trở mình, cố nuốt tất cả vào trong.
Hai người một lần nữa trở lại tình trạng chiến tranh lạnh. Không phải cố tình, chỉ là giữa họ có phần lạnh nhạt, không mói gì với nhau, hoặc lướt qua nhau, những cuộc trò chuyện sôi nổi trước đây không còn nữa. Giao ước ngầm giữa họ lại phát huy tối đa, thống nhất tuyệt đối trong im lặng.
Giang Tử Khâm đi sớm về muộn và không thường xuyên nhìn thấy Kha Ngạn Tịch, càng không thấy Chân Manni. Đôi khi về muộn giáp mặt anh, cũng vội tránh đi, có lẽ cô sợ anh nhắc đến người kia.
Hôm đó, lái xe của Kha Ngạn Tịch đến trường đón cô như thường lệ. Trên xe, cậu ta bảo: “Giang tiểu thư, Kha tiên sinh nói tối nay anh ấy có việc, ăn tối ở ngoài, hỏi cô có muốn đi cùng không?”
Giang Tử Khâm cau mày, “Còn ai nữa?”
“Chân tiểu thư, Kha tiên sinh bảo vậy.”
“Vậy tôi đi làm gì, không đi.’ Cô ngồi thẳng lên, như muốn cãi nhau với ai đó. “Đến đấy để làm cột điện của họ hay là giương mắt nhìn họ âu yếm nhau?”
Lái xe không nói gì, phóng xe về biệt thự.
Giang Tử Khâm quẳng cặp sách, hai tay đan chặt vào nhau, run run, mắt đỏ hoe.
Kỳ nghỉ Quốc khánh dài ngày, ở nhà mới biết thời gian dài lê thê. Không có việc gì làm, cô ngồi tựa cầu thang đợi anh. Một điếu thuốc hút mười mấy phút, miệng ngậm điếu thuốc, nhìn thấy chấm đỏ ở đầu điếu thuốc mờ đi liền thổi cho nó sáng lên, sau đó rít một hơi, cứ như thế, cô đợi anh trong khói thuốc mờ mịt.
Đi loanh quanh trong nhà, tưới cho những khóm Erika do anh trồng, ngồi trên ghế anh từng ngồi, ngước nhìn trần nhà, hoặc đi chân trần vào phòng anh, quấn người trong chiếc khăn mang mùi hôi của anh, yên ổn ngủ ngon lành.
Cô thận trọng tất cả những gì liên quan đến anh, lưu luyến nâng trên tay, để trong lòng, khắc chúng vào nơi sâu nhất của ký ức. Nếu có một ngày số phận bắt phải chia tay, thì chúng sẽ là vật nâng đỡ, để cô tiếp tục sống - tình yêu đầu tiên cũng là tình yêu cuối cùng của cô!
Buổi tối là thời gian khó chịu nhất, ngày trước, tan học về không cảm thấy điều đó, bởi vì nhiều nhất, nhiều nhất cũng chỉ phải đợi hai tiếng đồng hồ là Kha Ngạn Tịch sẽ về. Nhưng bây giờ cô có quá nhiều thời gian để phung phí, nhưng lại thấp thỏm không yên, không phải vì sợ đêm tối. Tất cả thời gian của cô đều dành để trờ đợi anh, nên không còn lúc nào rỗi để nghĩ đến sợ hãi.
Khi nghe thấy ngoài cửa có tiếng động, xe của Kha Ngạn Tịch đã vào sân, cô lập tức chạy đến bên cửa sổ, áp mặt vào cửa kính nhìn ra ngoài, đến khi xe dừng hẳn, anh bước xuống, thong thả đi vào. Cô nhìn khuôn mặt thanh tú của anh giây lát rồi lập tức phóng lên tầng như chạy chốn, đóng sập cửa phòng, thở hổn hển.
Lâu lắm rồi anh không đến với cô, càng không mở cánh cửa phòng n