Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn

Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn

Tác giả: Dị Thanh Trần

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341346

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1346 lượt.

hướng dẫn đều nhận xét, anh ấy quả là một tiểu Edvard Much, sau này nhất định thành công. Nhưng đáng tiếc, đang học dở Ngạn Tịch lại về nước. Khi tôi biết tin này thì anh ấy đã bỏ học rồi. Mọi người đều đáng tiếc cho anh ấy, nghe nói ngạn tịch tiếp quản cơ nghiệp gia tộc, trở thành thương gia, tôi hết sức ngơ ngàng. Có thể cô không biết, trước đây Max là người đầy hoài bão, rất ghét đấu đá lẫn nhau, càng không thích giao du với những kẻ sặc mùi tiền.” Chân Manni thong thả kể, thấy cô nghe rất hào hứng, liền dừng lại. Lát sau mới cười hỏi: “Cô trở thành con nuôi của anh ấy từ khi nào? Max cúng kể qua cho tôi nghe nhưng tôi muốn biết nhiều hơn.”
Giang Tử Khâm đỏ bừng mặt, đính chính ngay, “Tôi không phải con nuôi của anh ấy, năm mười hai tuổi tôi dã sống cùng anh ấy. Anh ấy gọi tôi là Tiểu Man, tôi gọi anh ấy là Ngạn Tịch. Giữa chúng tôi hoàn toàn bình đẳng. Đúng là Ngạn Tịch có ý định trở lại Nauy, có một thời gian anh ấy rất buồn, nhưng cuối cùng vẫn quyết định không đi nữa, vì lúc đó tôi bị ốm một trận.”
“Vì cô?” Nụ cười của Chân Manni đã nhạt bớt. Hai người ngồi xuống mép giường. Chân Manni rất hứng thú với tấm ảnh đặt trên bàn, đó là bức ảnh Kha Ngạn Tịch bế Giang Tử Khâm ngồi trên xích đu. Anh cười thoải mái, hồn nhiên như đưa trẻ, ai nghĩ đây là người đàn ông thành đạt và lạnh nhạt? Lòng thoáng ghen tỵ, cô nói đầy ẩn ý: “Anh ấy có trái tim mềm yếu, rất thích chăm sóc người khác. Cô là một trông những lý do chứ không phải tất cả...”
Giang Tử Khâm cười nhạt, “Thật à? Tôi lại rất thích con người anh ấy như vậy, nếu không tôi lang thang phiêu bạt từ lâu, chắc gì đã sống được đến bây giờ, tất cả đều do tôi may mắn được anh ấy giúp đỡ. Bởi vậy, tôi sẵn sàng làm mọi việc vì anh ấy. Khi còn nhỏ thậm chí tôi đã nói muốn lấy anh ấy, làm anh ấy sợ hết vía. Ấu trĩ thật, nghĩ lại thấy quá buồn cười.”
Chân Manni cười khan hai tiếng coi như đáp lại, nhưng mặt đã biến sắc, ánh mắt cũng lạnh băng. Cô ta đảy khung ảnh ra xa, làm vẻ mặt hứng thú hỏi: “Vậy anh ấy trả lời thế nào?”
“Đương nhiên anh ấy chỉ cười thôi, có thể anh ấy cho rằng là tôi điên, một đứa trẻ bé tý mà lại nói những điều như thế.” Giang Tử Khâm nhướng mày, tinh nghịch nhìn Chân Manni, “Chị Manni, Ngạn Tịch, thực sự rất thích chị.”
Chân Manni ngớ người. Ý cô bé này sao đột nhiên lại chuyển đề tài? Vừa mới ne nanh mú vuốt, giờ lại biến thành con mèo hiền, ngoan. Song nhìn nét mặt ngây thơ của cô ta, không có vẻ giả dối.
Suy nghĩ giây lát, Chân Manni thấy nhẹ nhõm. Cô ta vốn chỉ là một đưa trẻ, chưa trưởng thành. Kha Ngạn Tịch quá nuông chiều, cô ta là thiên kim tiểu thư, nơn nớt chưa hiểu lẽ đời. Người ta bảo, chỉ có con nhà nghèo mới trưởng thành sớm, Giang Tử Khâm là đứa trẻ lớn lên trong nhung lụa, mình quá nhạy cảm, thần hồn nát thần tính, lại coi cô ta là tình định?
Chân Manni đỏ mặt, tâm trạng bỗng khá hơn nhiều, bẽn lẽn hỏi: “Chính Max nói với cô à?”
“Đương nhiên, mà không chỉ một lần, lần nào anh ấy cũng khen chị hết lời.” Câu này làm Chân Manni càng sướng, vội nắm tay Giang Tử Khâm, hào hứng nghe cô nói. Giang Tử Khâm nói một lèo: “Hôm nay, lúc chị thử quần áo, anh ấy lại khen chị sôi nổi đáng yêu, rất trẻ con, nhưng anh ấy lại rất thích chị như vậy. Anh ấy còn hỏi em, có thấy chị giống em không. Chị thử nói xem, chị giống em ở điểm nào, là những điểm vừa nói phải không?”
Giang Tử Khâm một tay chống cằm, nghiêng đầu ngắm kỹ Chân Manni một lượt, đôi mắt long lanh chớp chớp, rõ ràng đắc ý.
Chân Manni tức thì xám mặt, mười ngón tay lạnh toát. Con bé này, con bé này! Thản nhiên đánh cô thâm tím mặt mày. Cô ta rốt cuộc là thiên thần hay quỷ dữ? Một giây sau, tính cay nghiệt của phụ nữ giúp Chân Manni đoán ra - không, cô chưa được coi là phụ nữ, trước mặt Giang Tử Khâm mười tám tuổi, cô càng giống một đứa trẻ!
Đúng lúc đó Kha Ngạn Tịch đẩy cửa bước vào. Anh bước rất nhẹ, đến bên giường, đặt tay lên vai Giang Tử Khâm. Anh không nhận thấy cuộc chiến tranh giữa hai cô gái, “Hai cô nương khả kính, bữa tối đã xong, có thể xuống dùng cơm được chưa?”
Chân Manni giật mình, ngẩng đầu bắt gặp nụ cười của Kha Ngạn Tịch. Đang bực mình cô nói toáng lên, “Max, anh đi không có tiếng động, làm em sợ hết hồn!”
Giang Tử Khâm rất ghét cái tính phóng đại của cô ta, vội giải vây cho anh : “Ngạn Tịch luôn như vậy, em có thể nghe thấy bước chân của anh ấy, chắc chị đói bụng nên tai không thính, chị đang cảm nhận bằng dạ dày.”
Kha Ngạn Tịch cười phá lên, Chân Manni càng bực, nhưng không thể nổi đóa. Thấy Kha Ngạn Tịch định dìu Giang Tử Khâm, cô vội đứng dậy, đỡ thay anh, nói: “Để tiểu nữ làm, thiếu gia đi trước dẫn đường là được.”
Kha Ngạn Tịch không biết làm gì với hai cô gái, “Hai người sao thế, học ở đâu ra lối nói tinh quái ấy, tôi không đối lại được các cô.”
Chân Manni gượng cười, nói: “Giữa bạn bè nên có sự tương đồng, giữa vợ chồng nên có sự bổ sung. Đây là điểm chung của em và Tử Khâm, chúng em muốn làm bạn tốt của nhau. Max tất cả những gì xung quanh anh, em đều thích, ngôi nhà này, cô bé này, còn rất nhiều, rất nhiề