Tác giả: Dị Thanh Trần
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341342
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1342 lượt.
g anh, ngàn vạn lần không dám tin. Kha Ngạn Tịch nắm vai cô, dỗ dành, “Em yên tâm, anh vẫn chăm sóc em như trước, anh hứa với em.”
Hứa ư? Anh có biết, mọi lười hứa chỉ là những lời nói dối để an ủi không? Cô và Chân Manni không thể sống hòa bình với nhau, có lẽ cô ta có thể chấp nhận cô, một người ngoài, nhưng bất luận thế nào cô cũng không thể nhận kẻ phá hoại đó! Cô hỏi mỉa: “Vậy anh muốn em thế nào?”
“Không thế nào cả, hãy chúc phúc cho bọn anh.” Anh nói chậm, hàng lông mày khẽ nhíu.
Giang Tử Khâm không nói, cô không bao giờ chúc phúc cho họ. Cô muốn nguyền rủa hai người, nhưng không nỡ, trong đó có Kha Ngạn Tịch, cô vĩnh viễn không dành lòng thấy anh đau khổ.
Cuối cùng lại là Chân Manni đến giải vây cho cô, cô ta mặc một chiếc áo mới, như con bướm “bay” đến trước mặt hai người, xoay một vòng thật rộng, hớn hở hỏi: “Thế nào? Được không?” Nhưng vẻ mặt cô ta đang nói: Tôi đẹp ngây ngất!
Còn trẻ con hơn Giang Tử Khâm.
Lúc ra về, trên tay Kha Ngạn Tịch lại thêm mấy cái túi rất đẹp. Chân Manni mãn nguyện thở phào, bắt đầu nghĩ bữa tối đi ăn ở đâu. Hai người đang nói chuyện rôm rả phía sau, bỗng một tiếng hét cắt ngang, Chân Manni chưa kịp phản ứng, Kha Ngạn Tịch đã quăng hết mọi thứ trên tay lao đến.
Giang Tử Khâm vô ý đi vào chỗ đường mấp mô, giẫm lên mô đất, bị trượt, trẹo chân, ngã ngồi xuống đất. Cô kêu “ối” một tiếng, cảm thấy cơn đau như che toác đốt sống cùng, sộc thẳng lên đốt sống cổ, toàn thân không thể nhúc nhíc. Xung quanh đã có người xúm lại. Kha Ngạn Tịch lấy áo khoác của mình quàng lên người cô, rồi mới thận trọng bế lên.
Không cách nào khác, đành ôm cổ anh, Chân Manni xuất hiện phía sau cánh tay Kha Ngạn Tịch, Giang Tử Khâm vội chúi đầu vào ngực anh, khẽ gọi, “Ngạn Tịch.”
Kha Ngạn Tịch vốn điềm tĩnh bỗng hơi cuống, lúc muốn đưa cô vào bệnh viện, lúc muốn đưa về nhà, đầu óc bấn loạn, băn khoăn không biết nên thế nào. May có Chân Manni bên cạnh gợi ý, “Bên kia có một phòng khám tư, đến đó xem sao.”
Kha Ngạn Tịch nghe theo. Anh bế Giang Tử Khâm, khe khẽ dỗ, “Đừng sợ, không sao đâu.”
“Nhưng đau lắm.” Cô nhăn nhó muốn khóc, bởi vì cò người đang thương cô, cô hoàn toàn có thể làm nũng tý chút.
“Tiểu Man ngoan, không có chuyện gì đâu.”
Chân Manni đành phải xách tất cả túi lớn, túi nhỏ. Kha Ngạn Tịch đi rất nhanh, bỏ cô một quãng xa, muốn đuổi chạy theo, nhưng đôi giày bó chặt chân rất đau, lúc qua đường còn suýt bị một chiếc xe quệt vào. Cô nhảy lùi lại, va phải cột điện phía sau, đau phát khóc. Lúc mệt mỏi lê được đến phòng khám thì thấy Kha Ngạn Tịch đang ôm đầu Giang Tử Khâm, vỗ về. Bị bác sĩ nắm bóp chân, Giang Tử Khâm kêu eo éo như con mèo, Kha Ngạn Tịch thì mặt mày nhăn nhó, xót xa nhìn mắt cá chân sưng đỏ của cô.
Chân Manni đột nhiên phát giác điều gì, các túi đồ trên tay tuột xuống. Lúc này Kha Ngạn Tịch mới nhìn thấy cô, tay ôm Giang Tử Khâm dường như hơi nới lỏng. Giang Tử Khâm rên khe khẽ, anh lại ôm chặt, tiếp tục thầm thì dỗ dành.
Thế là hết cả buổi chiều, Kha Ngạn Tịch nhất quyết đưa Giang Tử Khâm về nhà, Chân Manni cũng đi theo.
Vừa về đến nhà, Giang Tử Khâm đã thay ngay chiếc váy ngủ hai dây, khập khiễng ra mở cửa. Chân Manni đứng bên ngoài nhìn cô cười: “Oa, mặc sexy quá nhỉ, ở nhà cô vẫn quyến rũ Ngạn Tịch như thế này sao?”
Một câu đùa, cô ta nói rất hài hước, Giang Tử Khâm cũng chẳng bận tâm, mặc cô ta muốn ngì thì nghĩ, mình không có ý đó nên chẳng sợ. Giang rộng hai tay, tươi cười: “Mời vào, đây là phòng của tôi.”
Chân Manni cảm ơn, rồi dìu Giang Tử Khâm, theo cô tham quan căn phòng. Căn phòng rất rộng, hồi du học ở Nauy, cô xa sỉ đến mức một mình cũng thuê một phòng đôi, nhưng nhiều nhất cũng chỉ rộng như thế này. Can phòng của Giang Tử Khâm bài chí cực kì đơn giản, chỉ có một chiếc dương cầm ba góc màu trắng, một chiếc bàn tròn và một chiếc giường. Giấy dán tường chỉ toàn loại hoa Erika, các rèm cửa sổ đều màu xanh nhạt.
“Erika là quốc hoa của Nauy, anh ấy vẫn nhớ đến nới đó.” Chân Manni lần ngón tay theo những vân hoa nổi, sau đó ghé sát Giang Tử Khâm, chun mũi hỏi, “Cô bé đã bao giờ đến Oslo chưa?”
Giang Tử Khâm lắc đầu, “Chưa, có thích không?”
“Cũng được, có điều khí hậu qua lạnh. Tôi còn nhớ, vào những ngày đại hàn, anh ấy thường ra ngoài vẽ, ngạn tịch rất say mê vẽ cảnh tuyết rơi. Tôi đứng một bên thường bị lạnh cóng, suýt nữa thành người băng!”
Chân Manni cười khanh khách, sau đó lại trở nên trầm ngâm, “Còn về sau vì sao chia tay, tôi không nhớ nữa. Một người đàn ông tuyệt như vậy, may mà bây giờ anh ấy lại quay về với tôi.”
Giang Tử Khâm nghi ngờ lời cô ta, Kha Ngạn Tịch biết vẽ ư? Vì sao cô không biết? Bỗng nhớ đến chiếc nhẫn anh vẽ hôm nào, đường nét tuyệt cờ tinh tế, đúng là người mới học không thể vẽ nổi.
“Ở trường đại học Ngạn Tịch học chuyên nghành gì?”
“Anh ấy không nói với cô à? Lạ thật!”
Giang Tử Khâm thấy nghẹn ở cổ, cảm giác bị coi thường, vội nói dối, “Có nói, nhưng tôi... quên mất.”,
“Ra vậy, anh ấy học mỹ thuật, có tư chất hội họa, trẻ măng mà đã khá nổi tiếng ở Oslo. Các thầy