Tác giả: Dị Thanh Trần
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341495
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1495 lượt.
n tầng một. Chiếc Maybach đỗ trước khu kí túc nam, đã được một đám nam sinh viên quây xung quanh.Các gã trai ngắm nghía chiếc xe sang trọng, đều gật gù ngưỡng mộ. Giang Tử Khâm căm ghét mấy gã. Cô muốn đứng với anh thêm lát nữa, vậy mà nguyện vọng nhỏ nhoi này cũng bị họ phá hỏng.
Cuối cùng anh xoa đầu cô, dặn dò phải biết tự chăm sóc bản thân, sau đó quay người lên xe. Cô vẫy tay, xe vừa quay đầu là phóng vút đi.
Giang Tử Khâm vẫn đứng nguyên chỗ cũ, ánh nắng cuối cùng trong ngày đã lụi ở phía chân trời màu đen vô tận, ráng chiều chói lọi mắt nhất tề tắt ngấm. Đèn đường bừng sáng.
Khung cảnh này rất giống buổi tối đầu tiên gặp nhau. Cô từ taxi nhảy xuống, loạng choạng lao về vị cứu tinh duy nhất của mình. Nhưng lúc này, sao anh trở nên xa cách thế? Tâm tư cô bị kéo thành một sợi tơ dài giăng giăng, nếu anh cảm nhận được, nhất định nó sẽ mắc vào tim anh.
Giang Tử Khâm khóc không thành tiếng, vừa đi vừa khóc, rồi chạy, lảo đảo như người say. Không biết đêm nay là đêm nào, chỗ này là chỗ nào, cô chỉ biết chạy, chạy thục mạng về phía trước, chạy đến đoạn cuối cùng xa lắc.
Tiếng phanh xe rít mạnh, cửa xe mở rồi đóng, bóng người cao lớn đã phủ xuống bên cô, mùi hương quen thuộc ập đến.
Cô vẫn chưa định thần, Kha Ngạn Tịch đã ôm cô vào lòng, hai tay xiết chặt, như bức tường thép bảo vệ cô. Giọng anh khàn đặc như bị mất ngủ mấy đêm liền, “Tiểu Man, tuần nào anh cũng đến thăm em.”
Cô gật gật đầu, gục vào áo khoác của anh lau nước mắt, “Anh quay lại là để nói với em điều đó ư?”
“Ừ!” Anh trả lời không do dự. Đúng là gã khờ.
Không ngờ, chưa đến một tuần, gã khờ họ Kha đã đến.
-Bởi vì gã trai mang kí hiệu D.
Tập quân sự là cái hố đầu tiên của mỗi sinh viên năm thứ nhất dứt khoát phải vượt qua. Tập suốt cả ngày, đến tối vẫn phải ôn luyện, chưa hết lúc nghỉ giữa giờ lại phải dọn dẹp phòng ở thật sạch sẽ gọn gàng. Công việc này gọi là “vệ sinh nội vụ”. Khi Giang Tử Khâm mặc bộ đồ rằn ri nhà binh trèo lên trèo xuống dọn vệ sinh nội vụ, chút kì vọng vốn đã không nhiều đối với trường đại học cũng đã tan biến.
Hôm đó là một ngày xúi quẩy. Do một gã trong lớp đến muộn, Huấn luyện viên bắt phạt cả lớp nằm sấp chống đẩy năm mươi cái, người đến muộn và lớp trưởng làm một trăm cái.
Sau khi hoàn thành định mức, Giang Tử Khâm gắng hết sức đứng lên, mắt bỗng tối sầm, ngồi sụp xuống. Trước mắt bỗng tối om, may có người đỗ kịp, bấm mạnh vào huyệt giũa nhân trung, lát sau, nguy hiểm đã qua. Khi tỉnh lại thấy huấn luyện viên đang ôm mình, mặt rất lo lắng. Giang Tử Khâm được nghỉ đến hết buổi tối, huấn luyện viên dù vẻ ngoài tỏ ra nghiêm khắc, nhưng cũng không đến nỗi, thậm chí đích thân dìu cô về phòng.
Bốn cô nữ sinh vừa trở về, ba cô đã to nhỏ thì thầm. Văn Song Song nằm trên giường, nhắm mắt, há miệng thở, “tớ đã bảo mà, huấn luyện viên có ý với Giang Tử Khâm. Các cậu có thấy mắt chàng nhìn cậu không? Mê mẩn quá rồi còn gì nữa!”
“Phải đấy! chàng còn đích thân đưa Tử Khâm về phòng, quan tâm hỏi han này nọ, mọi ngày sao trịch thượng thế! À mà chính chàng đã nói cả trường chàng không có một mống con gái sao? Chưa biết chừng lần này lợi dụng cơ hội đến trường mình làm huấn luyện viên, để kiếm một em cũng nên!”
Cô phải dịch di động ra xa tai một chút, lại điều chỉnh âm thanh về mức nhỏ nhất, khẽ nói: “Anh nói bé thôi, mọi người đang ngủ.”
Đầu kia Kha Ngạn Tịch ngừng một lát, sau đó lại bắt đầu nói về chủ đề cũ. Từ chuyện này anh bắt đầu lan man về tâm lí đàn ông, rồi lại “hát bài cũ”, rằng phải biết tự bảo vệ mình, còn kể mấy vụ việc gần đây nhắc cô cảnh giác, cuối cùng trở về chủ đề ban đầu, nghiêm cấm Giang Tử Khâm có bất cứ giao lưu nào với chàng huấn luyện viên kia.
“...Một câu cũng không được nói, một chữ cũng không được nhắn lại.” Khuyến cáo cuối cùng, anh nói dằn từng chữ.
Giang Tử Khâm lai cười khúc khích, cảm thấy tối nay anh nói nhiều hơn tất cả những gì đã nói trong bảy năm vừa qua. Anh ca cẩm, cằn nhằn một cách đáng yêu, dặn dò tỉ mỉ nghiêm túc cứ như cô là đứa ấu trĩ, chẳng biết gì, sai một bước là hỏng cuộc đời.
“Tiểu Man có nghe anh nói không?” Dầu dây bên kia vẫn tức giận.
“Đừng nóng, em đang nghe-“
Đột nhiên có loạt tiếng động từ giường đối diện, tiếp đó là giọng nữ the thé: “Rốt cuộc có thôi đi không, mấy giờ rồi, định không cho người khác ngủ chắc!”
Giang Tử Khâm đỏ bừng mặt, người nóng ran. May trời tối, chẳng ai nhìn thấy, nếu không có lẽ ngượng muốn chết. Cô vặn quạt số to, lại thụt đầu vào trong chăn, khẽ nói: “Em cúp máy đây, Ngạn Tịch.”
“Ấy, khoan đã.” Kha Ngạn Tịch đương nhiên nghe thấy cô ban trách, lại xót xa cho cô: “Tiểu Man áp di động vào tai. Anh nói nhỏ, đến khi em ngủ.”
Sau đó, quả nhiên cô ngủ thiếp đi trong những lời thì thầm của anh. Sáng hôm sau tỉnh dậy lúc sáu giờ, nửa bên má vẫn còn in hình cái điện thoại. rửa mặt xong, cô đưa tay xoa vết lõm trên má, nhìn vào gương cười khúc khích. Có lẽ hai mươi, ba mươi năm sau, những nếp nhăn sau khi ngủ dậy sẽ còn lưu mã