Tác giả: Dị Thanh Trần
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341367
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1367 lượt.
r>“Không sao!” Chung Dịch cúi đầu nhìn Giang Tử Khâm , quàng eo cô, định bế lên, “Tử Khâm muốn ngủ thì về nhà ngủ, đi thôi.”
Giang Tử Khâm không nhúc nhích.
Y tá ở phía dưới kia gọi lại, “Này này, người nhà Phương Thái, anh làm gì đó? Mau đi nộp viện phí, ở tầng dưới ấy.”
Kha Ngạn Tịch đáp một tiếng, sau khi nhìn cô lần nữa, vội vàng đi về phía cầu thang, mới được vài bước, đã nghe thấy tiếng giày cao gót nên trên sàn. Tiếp đó Giang Tử Khâm rút hóa đơn trong tay anh, xòe tay nói: “Đưa thẻ đây.”
Kha Ngạn Tịch đứng yên, cô lại giục, “Đưa thẻ đây, để em xuống nộp tiền cho, anh thế này đi đến bao giờ!” Mặt anh bỗng sa sầm, nhưng tình hình khẩn cấp, không kịp nghĩ nhiều, đành đưa thẻ cho cô.
“Mật mã.” Giang Tử Khâm không có thời gian lưu ý sắc mặt anh, “Mật mã!”
“Sinh nhật em.”
Anh nói rất nhỏ, nhưng cô nghe thấy, Chung Dịch cũng nghe thấy.
Giang Tử Khâm vội vã xuống cầu thang, vòng khắp tầng lầu rộng thênh thang mới tìm thấy chỗ nộp tiền viện phí, quẹt thẻ xong, lại vội vã đi lên, tìm thấy cô y tá vừa ra lệnh lúc trước. cô ta lại có việc cần sai bảo, yêu cầu cô đi làm thủ tục nhập viện, lúc sau lại đi lấy thuốc. Giang Tử Khâm chạy lên chạy xuống, tới cả chục lần, trán vã mồ hôi.
Kha Ngạn Tịch cũng không khá hơn cô bao nhiêu, một người đàn ông điềm tĩnh như anh, hôm nay lại mất bình tĩnh, bồn chồn đi đi lại lại trên hành lang. Nhưng nghĩ cũng phải, vợ, con là mối quan tâm sâu sắc của người đàn ông, anh ta bất luận mạnh mẽ, cứng rắn hoặc lạnh lùng bao nhiêu đều lo thể từ bỏ sợi dây ràng buộc thân tình đó.
Giang Tử Khâm ngồi hóng mát trên ban công lộ thiên cuối hành lang, não bộ trì trệ lúc này mới tỉnh ra đôi chút. Cô nghĩ đến bao nhiêu chuyện trong quá khứ, khi họ ở bên nhau có cãi vã, có vui cười, cuối cùng tất cả lắng thành kí ức. Cô biến thành một cái hòm, chuyên cất giữ những vết tích của anh lưu lại.
Khi Chung Dịch đi đến, cô đã nhận ra, cho nên lúc chiếc áo khoác có hơi rượu quàng lên vai, cô không ngạc nhiên. Anh ngồi xuống bên cạnh vai sát vai, một lúc sau, chìa cho cô điếu thuốc.
“Cảm ơn!” Cô đẩy tay anh, chỉ vào phía trong, “Anh ấy không thích em hút thuốc.”
Chung Dịch cười, châm thuốc cho mình ngọn lửa nhỏ chiếu sáng khuôn mặt nhìn nghiêng, trắng muốt của anh. Chung Dịch quả thật sở hữu một khuôn mặt có thể lay động trái tim mọi cô gái, chỉ duy nhất không mở được trái tim cô.
“Người đó...ý anh là Kha Ngạn Tịch, anh ấy là người yêu cũ của em phải không? Nhưng câu chuyện của em dài lắm.”
“Chuyện dài lắm cũng có ngày kể hết.”
“Đúng, rất đúng.” Cô nghĩ, câu chuyện của họ sắp hế rồi.
“Vậy em cứ từ từ kể, bây giờ chưa quá mười giờ. Còn đúng hai tiếng nữa em sẽ trở thành cô gái lọ lem.”
Cô lại cười, phải mất một lúc lâu sau mới sắp xếp lai các ý nghĩ, “Kha Ngạn Tịch là người đỡ đầu của em, người yêu cũ của anh ấy thích gọi anh ấy là ba nuôi em. Em gặp anh ấy năm mười hai tuổi, anh ấy nuôi em lớn. Chúng em không phải là thân thích hay người quen, nếu hỏi anh ấy tại sao lại nuôi đứa bé chẳng có quan hệ gì với mình , chỉ có thể giải thích là do hồi đó anh ấy có rất nhiều tiền, dùng không hết.
“Em thích anh ấy lắm à? Mỗi khi nhìn thấy anh ấy, trông em rất căng thẳng, rất đau khổ, khác hẳn ngày thường.”
“Em nghĩ, đối với anh ấy, em không chỉ đơn giản là thích, em luôn yêu anh ấy, từ khi biết yêu, em đã yêu anh ấy. Nhưng chúng em không thể đi được đến đích cuối cùng, chúng em từng có cơ hội, đó là sự thật, nhưng cuối cùng cũng vẫn bỏ qua. Hồi đó, anh ấy trở nên xấu tính vô cùng, xấu đến mức không ai chịu được. Suốt đêm này sang đêm khác, em trốn trong chăn khóc thầm, ước gì có thể chịu đau khổ thay anh ấy, nhưng không được.”
Chung Dịch suy nghĩ, rồi hỏi: “Là vì cái chân của anh ấy phải không?”
“Cũng gần như thế, hồi đó anh ấy dứt khoát muốn chia tay với em, em không chịu, anh ấy định đưa em sang Nauy. Anh cũng biết em không có tiền, mười năm nay mọi chuyện của em đều do anh ấy sắp đặt, nhưng lần đó em nhất quyết không chịu, em nhất quyết muôn ở bên anh ấy. Nhưng chính vào lúc đó, em đã làm một chuyện sai lầm không thể nào cứu vãn, anh ấy nổi giận, dứt khoát không chịu nghe em giải thích, nhất định muốn em ra đi. Em suy nghĩ rất lâu, một tối nào đó cuối cùng nghĩ thông. Em đứng trước mặt anh ấy, nói với anh ấy, Kha Ngạn Tịch, bắt đầu từ hôm nay, em sẽ ra khỏi căn nhà này, em không cần một xu của anh nữa, em sẽ dùng hai bàn tay mình để nuôi sống bản thân, anh không còn có quyền quyết định tương lai của em nữa.”
“Cho nên em mới đi khắp nơi làm thuê, sống khổ sở, chỉ vì không muốn lại bị anh ấy chi phối?” Chung Dịch dập tắt điếu thuốc, thở dài, “Thời gian này, anh biết, em sống rất vất vả, em làm vậy có thật cần thiết không?”
Giang Tử Khâm lắc đầu, “Anh nói sai rồi, em giận anh ấy, hoặc không muốn lại bị anh ấy chi phối. Em không bản lĩnh như vậy, nếu có thể được sống bên Ngạn Tịch, em tình nguyện làm người mua vui cho anh ấy, chỉ cần anh ấy muốn, em không bao giờ từ chối. Có chuyện này, chắc anh không biết, hồi mười tám tuổi em đã bỏ đi một lần,