XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ảo Tưởng Hôn Nhân

Ảo Tưởng Hôn Nhân

Tác giả: Tử Tô Thủy Tụ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341332

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1332 lượt.

tắt máy. Mà Thẩm Anh Nam của hiện tại đang sốt ruột tìm kiếm một quân sư không thể nào chờ đợi được nữa. Cô gọi thẳng đến máy bàn nhà Giang Yến Ni.
Tuy nhiên, Thẩm Anh Nam vẫn không thể nhờ Giang Yến Ni làm quân sư, bởi vì lúc đi lên cầu thang nhà Giang Yến Ni, Thẩm Anh Nam ngẩng đầu lên nhìn, thấy Giang Yến Ni đang tình tứ trong vòng tay của một gã đàn ông.
Gã đàn ông đó chẳng phải ai xa lạ, chính là Trịnh Tuyết Thành.
***
Tại sao Giang Yến Ni lại tình tứ trong vòng tay của Trịnh Tuyết Thành chứ? Chẳng phải anh ta đã bị liệt vào danh sách đen của cô rồi hay sao?
Vì vậy lời nói của đàn bà thật không đáng tin, bọn họ chỉ biết nói một đằng, làm một nẻo.
Hôm ấy Trịnh Tuyết Thành đã hỏi Giang Yến Ni một câu hỏi hết sức ngu xuẩn:
- Em có thể đợi anh được không?
Giang Yến Ni nhớ là mình đã trả lời anh ta bằng một câu trả lời không hề ngu xuẩn:
- Không thể.
Quả thật là không thể. Trịnh Tuyết Thành dựa vào cái gì mà bảo cô làm như vậy? Đàn ông trở nên “hot” như vậy từ lúc nào vậy? Có một người ở nhà chờ đợi anh ta, bên ngoài cũng có một người chờ đợi anh ta.
Sau khi cúp điện thoại, nỗi uất hận trong lòng Giang Yến Ni dường như càng bùng lên dữ dội. Cô hận thấu xương Trịnh Tuyết Thành. Vốn dĩ định chấm dứt ở đó, thế mà anh ta lại đi chọc giận cô đúng lúc cô vừa mới bình tĩnh lại được, chẳng nhẽ anh ta không biết không nên chọc giận một người đàn bà cô độc hay sao?
Đặc biệt là, những nồng nàn và thân mật mà anh ta từng dành cho cô hiện giờ đã biến thành một con quỷ ẩn nấp trong bóng đêm, chỉ chực nhảy ra cào xé cô, bóp chết cô. Thật là đáng căm hận!
Để trút bỏ nỗi căm hận này, Giang Yến Ni quyết định sẽ đi xả stress.
Cô muốn mua thêm cho mình hai chiếc váy, hai đôi giày, một cái mũ, một cái túi. Cô phải tiêu sạch sành sanh tiền lương của hai tháng này.
Cô đến một bách hóa rất sang trọng. Bách hóa này vào mỗi dịp Quốc khánh còn đóng cửa, chỉ cho những khách hàng có thẻ vip vào mua sắm, vô cùng cao ngạo.
Lúc chọn túi, suýt chút nữa thì Giang Yến Ni đã cãi nhau với nhân viên bán hàng. Bởi vì đó là một quầy bán túi hàng hiệu. Giang Yến Ni đã có đến hai cái túi của nhãn hiệu này rồi, cả hai chiếc túi ấy đều được mua ở Hồng Kông, mua ở trong nội địa thì đắt hơn. Mà thái độ phục vụ của nhân viên bán hàng vô cùng kì quái, lúc nào cũng tưởng rằng mình bán đồ hiệu nên cũng là người cao quý, tự cho rằng mình cao quý hơn những nhân viên bán hàng ở quầy khác, thậm chí khách hàng còn không cao quý bằng mình.
Về sau Giang Yến Ni đọc được một bài viết ở trên mạng: Cửa hàng này luôn có ý thức dạy bảo nhân viên bán hàng phải “kiêu” khi tiếp khách hàng, bởi vì họ cho rằng làm như vậy có thể chứng minh được sự cao quý của sản phẩm.
Cho dù nói thế nào thì hôm đó Giang Yến Ni cũng gặp phải kiểu đối đãi “kiêu ngạo” ấy. Cô cầm chiếc túi lên, đang định mở ra xem thì cái túi đã bị nhân viên bán hàng giật lại:
- Thưa cô, kiểu này năm nay có hạn, nếu như không mua thì chớ có động vào!
Giang Yến Ni tức điên lên, bởi vì đây là lần đầu tiên cô bị đối xử như vậy nên nhất thời cô chưa biết lớn tiếng cãi nhau với nhân viên bán hàng hay giả bộ hiền thục nuốt cục tức to đùng ấy vào bụng.
Đúng lúc ấy thì từ phía sau lưng cô có một cánh tay đưa ra, cánh tay ấy lướt qua người cô, giật cái túi từ tay nhân viên phục vụ kia lại. Giang Yến Ni ngoảnh đầu lại, kinh ngạc há hốc mồm. Hóa ra là Trịnh Tuyết Thành.
Trịnh Tuyết Thành nhìn Giang Yến Ni rồi lạnh lùng nói với nhân viên bán hàng:
- Chúng tôi mua cái túi này, cô hãy viết hóa đơn đi!
Khuôn mặt cau có của cô bán hàng nhanh chóng trở nên rạng rỡ như hoa, vội vàng xoay người đi vào viết hóa đơn.
Giang Yến Ni vênh mặt nói với Trịnh Tuyết Thành:
- Tôi không cần, anh gọi cô ta lại đi!
Trịnh Tuyết Thành nói:
- Anh tặng em!
Giang Yến Ni nghiêm nghị nhìn anh ta:
- Anh dám trả tiền thì tôi cũng dám ném cái túi ấy vào sọt rác. Tôi nói được là làm được!
Trịnh Tuyết Thành nhìn cô chăm chăm, hồi lâu sau mới gật đầu:
- Được!
Cô bán hàng đã viết xong hóa đơn, cung kính đưa cho Trịnh Tuyết Thành.
Trịnh Tuyết Thành đón lấy tấm hóa đơn, liếc qua rồi giơ lên cao, xé tờ hóa đơn làm đôi, rồi làm tư... cho đến khi nó vụn ra trước mặt cô ta.
Trịnh Tuyết Thành hất tung những mảnh giấy vụn ấy ra, nói:
- Tôi không mua cái túi này nữa, các cô có định báo cảnh sát đến bắt tôi không? Hả? Có dám không?
Nhìn sắc mặt của Trịnh Tuyết Thành lúc này cùng với tờ hóa đơn bị xé nát, cô nhân viên kia sợ xanh mặt, mặc dù tức nhưng không dám nói năng gì, chỉ biết giương mắt nhìn Trịnh Tuyết Thành kéo Giang Yến Ni ra khỏi cửa hàng.
Vừa ra khỏi cửa hàng ấy, Giang Yến Ni đã giật tay ra khỏi tay Trịnh Tuyết Thành, vội vàng chạy đến bên đường bắt một chiếc taxi. Cô không muốn ngồi lên xe của anh ta, không muốn nhìn thấy khuôn mặt anh ta, không muốn nghe anh ta nói.
Nhưng mà... nhưng mà... tâm trạng của Giang Yến Ni thực sự rất sảng khoái! Cứ nhớ đến cái khuôn mặt đáng ghét của nhân viên bán hàng kia là cô lại không nhịn được cười.
Hết