Tác giả: Tử Tô Thủy Tụ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341353
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1353 lượt.
tiếng trước:
- Ngày mai tôi sẽ đi tìm nơi ở mới rồi chuyển đi.
Tưởng Đại Bình cuối cùng cũng chịu lên tiếng, giọng nói của anh ta đã không còn run nữa:
- Không cần chuyển đi đâu, nếu như không chê thì để anh cho em thuê một phòng.
Tưởng Đại Bình nói tiếp:
- Em chớ hiểu nhầm, anh bảo đảm sẽ không thất lễ với em. Chuyển qua chuyển lại rất vất vả. Hơn nữa chúng ta là bạn làm ăn, chút quan tâm này cũng là việc nên làm!
Đột nhiên Tưởng Đại Bình lại trở nên ăn nói lưu loát, tư duy rõ ràng, suýt chút nữa thì còn buột miệng nói ra: “Làm ăn không còn nhưng vẫn còn tình nghĩa”. Thẩm Anh Nam nghẹn họng không nói ra lời. Tưởng Đại Bình thấu tình đạt lí như vậy, hào phóng như vậy khiến cho cô cảm thấy mình giống như một kẻ qua cầu rút ván.
Thậm chí còn có chút xót xa. Cô đưa ra đề nghị chia tay, Tưởng Đại Bình không nài ép lấy nửa câu. Nói thế nào đi nữa thì đối với phụ nữ, đó cũng là một sự thất bại.
Thẩm Anh Nam thầm nghĩ, cả cuộc đời này cô chưa từng thắng dù chỉ một lần.
Cho Dù Có Là Sư Tử Thì Cô Cũng Bị Cáo Lừa Gạt (4)
Người thất bại đâu chỉ có một mình Thẩm Anh Nam.
Trên mạng thường lưu truyền nhau một câu này, đặt vào hoàn cảnh nào cũng thấy đúng: Không thể nghiêm túc, bởi vì nếu nghiêm túc, bạn thua chắc rồi!
Giang Yến Ni cảm thấy bản thân mình đã thua cuộc, kể từ khi cô chấp nhận làm kẻ thứ ba trong cuộc hôn nhân của Trịnh Tuyết Thành.
Hôm ấy Trịnh Tuyết Thành ở lại nhà cô. Anh ta nói vợ của anh ta phát hiện ra tin nhắn chúc ngủ ngon của Giang Yến Ni gửi cho anh ta, thế nên thường xuyên đến thăm anh ta, cho đến khi tình cờ túm được Giang Yến Ni ở trong phòng làm việc của Trịnh Tuyết Thành.
Trịnh Tuyết Thành hỏi vặn Giang Yến Ni:
- Một người đàn bà ba mươi mấy tuổi, suốt ngày cô độc ngồi trong phòng, nếu như em là cô ta, đã được ban “kim bài” miễn tội chết rồi thì liệu em có đi tìm không?
Trịnh Tuyết Thành có vẻ chắc chắn về điều này, cứ như thể anh ta đã nắm được “thóp” của đàn bà trong thiên hạ. Thế nhưng trên thực tế, chính bản thân anh ta cũng chẳng hiểu nổi mình, nếu không anh ta đã không miệng thì than hôn nhân không hạnh phúc nhưng vẫn đem hi vọng gửi gắm vào một người đàn ông chưa biết mặt?
***
Một người đàn ông mới cũng là lí tưởng của Thẩm Anh Nam, thế nhưng hiện tại Thẩm Anh Nam không muốn tìm nữa, bởi vì cô phát hiện ra một vấn đề nghiêm trọng, đó là: phụ nữ muốn được người khác yêu, trước tiên cô ta phải có tiền đã.
Nếu là con gái thì khác, tuổi thanh xuân chính là tiền của họ, thậm chí còn quý báu hơn cả tiền bạc. Thế nhưng đối với một người đàn bà gần 30 như Thẩm Anh Nam, muốn tìm một người đàn ông tốt hơn Tưởng Đại Bình thì hoặc phải vô cùng xinh đẹp, hoặc phải vô cùng có tiền. Cái gì mà là dâu thảo vợ hiền, đẹp người đẹp nết... tất cả đều chẳng là cái đinh gì hết.
Vì vậy, mục tiêu bây giờ của Thẩm Anh Nam là trở thành một người có tiền.
Thế nhưng một cửa hàng lẩu chỉ có 18 bàn, trong số đó đến 8 bàn là của người khác, thế thì làm sao nhanh chóng làm giàu được đây? Bắt buộc phải nhanh, nếu không thì cho dù có là đại gia thì cũng chỉ là một bà già chẳng có ai nhòm ngó rồi.
Thẩm Anh Nam không dám nghĩ xa xôi đến việc trở thành một đại gia, đầu tiên cô chỉ muốn kiếm đủ tiền để mua một căn nhà.
Đàn bà có nhà riêng tốt biết bao nhiêu! Trước khi li hôn cô không cảm thấy như vậy, nhưng li hôn rồi mới biết cái mùi vị ở trong nhà của người khác nó chẳng khác gì mặc quần áo của người khác, hoàn toàn không phù hợp với bản thân, chỗ nào cũng thấy không được thoải mái.
Cửa hàng lẩu một tháng có thể giúp Thẩm Anh Nam kiếm được khoảng sáu, bảy nghìn tệ tiền lãi. Với khoản thu nhập này thì ít nhất cũng phải tích cóp hai năm mới đủ tiền trả tiền nhà đợt một, thế nhưng Thẩm Anh Nam có thể chờ đến hai năm không? Cô không thể đợi được.
Lúc này cô mới hối hận vì một phút nông nổi mà cô đã xin nghỉ việc. Dù gì cũng là ngồi trong phòng điều hòa mát lạnh làm việc, dù gì một tháng cũng được bốn nghìn rưỡi tệ tiền lương. Đều tại vì hồi đầu cô đã đánh giá quá cao cửa hàng lẩu, cho rằng làm bà chủ là có thể coi thường nhân viên quèn, ai mà ngờ giữa các ông chủ lại có sự khác biệt đến thế. Ví dụ nếu đem Lí Gia Thành[2'> ra so sánh với Tưởng Đại Bình, tài sản của một người có thể mua được cả một thành phố, còn người kia chỉ có thể mua được một sạp bán giày ở trên vỉa hè.
[2'> Là một trong những người giàu nhất thế giới và nổi tiếng về tính nhạy bén trong kinh doanh.
Lúc này Thẩm Anh Nam mới nghiêm túc nghĩ về Tưởng Đại Bình, anh ta có bao nhiêu tiền tiết kiệm nhỉ? Có lẽ không quá nhiều, 100 nghìn tệ? 150 nghìn tệ?
***
Bắt đầu từ lúc nào Thẩm Anh Nam lại nghĩ đến tiền tiết kiệm của Tưởng Đại Bình nhỉ? Chính là từ sau ngày nói chuyện với Mao Nhị.
Mao Nhị là người đưa lòng vịt cố định cho cửa hàng lẩu của Thẩm Anh Nam, nghe nói anh ta làm ăn rất tốt, đưa hàng cho 30 nhà hàng ở khắp thành phố này. Thế nhưng gần đây Mao Nhị bắt đầu không tích cực giao hàng, cứ phải gọ