Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ảo Tưởng Hôn Nhân

Ảo Tưởng Hôn Nhân

Tác giả: Tử Tô Thủy Tụ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341329

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1329 lượt.

ện thoại.
Đổng Du mặc áo ngủ vào rồi ra khỏi phòng tắm, nhìn thấy Bác Đạt Vĩ đang cầm điện thoại của cô và trầm ngâm nghiền ngẫm. Đổng Du vừa lấy khăn lau tóc vừa chạy đến hỏi:
- Ai gọi thế anh?
Thường thì người gọi cho Đổng Du không phải là sếp, đồng nghiệp thì cũng là Giang Yến Ni hoặc Thẩm Anh Nam.
Bác Đạt Vĩ không nói gì, chỉ dán mắt nhìn chằm chằm vào mặt Đổng Du, nhìn đến mức Đổng Du nổi cả gai ốc. Sau đó, cuối cùng Bác Đạt Vĩ cũng thôi không nhìn chằm chằm vào Đổng Du và đưa điện thoại ra trước mặt cô.
Có một cuộc gọi nhỡ và một cái tin nhắn: “Đổng Du, sao không nhận điện thoại của anh? Mấy năm nay anh thường nhớ đến em. Anh hiểu những tổn thương mà anh đã gây ra cho em. Cho dù em có tin hay không thì anh vẫn muốn nói với em rằng anh từng cố sức thuyết phục bản thân, không cần biết em có phải là gái trinh hay không, anh chỉ cần em. Thật không ngờ ông trời lại trêu đùa con người. Lần hội ngộ tuần trước, anh có cảm giác ông trời đã để em trở về bên cạnh anh. Mặc dù em đã kết hôn rồi nhưng anh vẫn có thể nhận ra rằng em không hạnh phúc. Anh rất muốn lại lần nữa được dắt tay em, mang đến chỗ dựa và sức mạnh cho em”.
Tin nhắn tương đối dài, nội dung khá tường tận, gần như là bởi vì anh ta sợ người đọc không hiểu được nên đã tường thuật hết chuyện lớn chuyện bé, thậm chí còn nói ra cả điều bí mật mà Đổng Du vất vả giấu giếm hơn một năm nay.
Tả Gia Thanh 30 tuổi, còn là một nam thanh niên yêu văn học, đặc điểm của anh ta là có thể khiến cho mọi chuyện trở nên cực kì bi thảm. Việc Đổng Du bị anh ta đá cũng bi thảm, Đổng Du không phải là gái trinh cũng là bi thảm, Đổng Du nhồm nhoàm nuốt những miếng sushi cũng là bi thảm, phần đời còn lại của Đổng Du cũng là bi thảm...
Lần này thì hay rồi, Đổng Du thật sự thảm rồi!
Bác Đạt Vĩ không hé răng nói một tiếng, chỉ dán mắt nhìn Đổng Du, ngay cả vẻ mặt cũng mờ nhạt như người làm bằng tượng sáp.
Nếu như Bác Đạt Vĩ có làm ầm ĩ lên, chỉ vào mặt Đổng Du mà chửi, thậm chí tát cho cô một cái thì đã tốt, đây cũng là những trạng thái bình thường của Bác Đạt Vĩ.
Thế nhưng Bác Đạt Vĩ lại đột nhiên trở nên im lìm như tượng sáp. Đổng Du tạm thời thu lại nỗi căm phẫn với Tả Gia Thanh, căng thẳng nhìn Bác Đạt Vĩ, hi vọng Bác Đạt Vĩ nhanh chóng nổi cơn thịnh nộ, nôn nóng chất vấn, cực kì căng thẳng.
Thế nhưng Bác Đạt Vĩ giống hệt như một con mèo đã giẫm được vào đuôi con chuột, bình thản và lạnh lùng đến khó tin.
Cuối cùng thì Đổng Du cũng sắp xếp được mớ suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, cô tóm lấy cánh tay Bác Đạt Vĩ, bám chắc như người chết đuối vớ được cọc. Cô thận trọng nói:
- Không phải như vậy đâu anh!
Cô năn nỉ:
- Đạt Vĩ, nghe em giải thích đã!
Bác Đạt Vĩ không đẩy mạnh cô ra mà chậm rãi gỡ từng ngón tay cô ra khỏi cánh tay mình, bình thản tuyên bố:
- Tôi muốn đi ngủ!
Sau đó, Bác Đạt Vĩ đi ngủ thật, lại còn khóa chặt cửa, để mặc cho Đổng Du có gõ cửa thế nào cũng không chịu mở.
***
Thẩm Anh Nam đưa ra đề nghị chia tay với Tưởng Đại Bình.
Câu nói này được Thẩm Anh Nam nói ra lúc Tưởng Đại Bình xuống bếp xào hai đĩa rau và hầm một nồi gà ác rồi bày lên bàn, nhiệt tình gọi Thẩm Anh Nam vào ăn.
Cô ghét cái bộ dạng giả bộ làm món ăn rồi thân mật gọi cô xuống như không có gì xảy ra, thật chẳng có chút cốt cách gì cả.
Thẩm Anh Nam bình thản ngồi xuống bàn, món gà ác hầm bốc khói nghi ngút khiến mắt cô như mờ đi. Mặc dù hôm ấy không nhận được sự chỉ đạo của Giang Yến Ni nhưng Thẩm Anh Nam đã trở về nhà bằng xe buýt và hạ quyết tâm dứt điểm.
Cô nói:
- Đại Bình, chúng ta không hợp nhau.
Tưởng Đại Bình nhẹ nhàng nói:
- Em uống ngụm canh đi!
Cô vẫn một mực:
- Đại Bình, chúng ta chia tay thôi!
Tưởng Đại Bình nói:
- Anh đi rót ít xì dầu nhé!
Nói xong rồi anh ta mới khựng người lại, hỏi lại Thẩm Anh Nam bằng giọng run run:
- Em nói cái gì cơ?
Tưởng Đại Bình nhìn Thẩm Anh Nam, hỏi tiếp:
- Chia tay á? Cửa hàng lẩu phải làm sao? Phải chia thế nào?
Lúc này đây Thẩm Anh Nam thật sự thất vọng, nếu như Tưởng Đại Bình khi nghe thấy cô đòi chia tay có giả vờ đau khổ một chút thì đã tốt, đằng này điều đầu tiên mà anh ta nói đến lại là chuyện cửa hàng.
Thẩm Anh Nam nói như trút được gánh nặng:
- Chỉ là chia tay thôi, không phải là tình nhân nữa. Thế nhưng chúng ta vẫn là bạn làm ăn.
Thẩm Anh Nam nghĩ đơn giản thôi! Cô đoán là Tưởng Đại Bình sẽ không kiềm chế được mình mà xông lên cho cô một đá.
Nhưng đương nhiên là Tưởng Đại Bình không làm như vậy, mà chỉ trầm ngâm. Sự trầm ngâm của Tưởng Đại Bình chẳng có chút sáng kiến nào, khuôn mặt nghệt ra như tượng gỗ, hồi lâu chẳng nói gì, vẻ mặt đăm chiêu như đang nghĩ ngợi nhưng trông thật ngu xuẩn.
Thẩm Anh Nam đành phải im lặng. Cô vốn dĩ đã nghĩ ra cả “rổ” lời nói an ủi và khuyên nhủ Tưởng Đại Bình. Thế nhưng nghĩ ngợi một lát rồi lại thôi, bản thân mình đã gần 30, vừa thất tình lại vừa bị li dị, bản thân mình mới cần phải được an ủi. Trên thế giới này ai nên đồng tình với ai đây?
Thế là sau hơn năm phút trầm ngâm, Thẩm Anh Nam lên