Cha Con Tranh Sủng: Mẹ! Cha Không Phải Người !
Tác giả: Tử Tô Thủy Tụ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341369
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1369 lượt.
ến Ni thật sự muốn bịt cái miệng anh ta lại, thế nhưng anh ta khiến cho cô thấy ngưa ngứa, sau khi “ngưa ngứa” thì cô chẳng thể “lên” nhưng cũng chẳng thể “xuống”. Thế là Giang Yến Ni hoàn toàn sụp đổ, cô khẩn thiết nói:
- Nhanh lên!
Thế nhưng Trịnh Tuyết Thành lại nói:
- Hãy đồng ý làm với anh!
Giang Yến Ni đành phải giở trò:
- Chẳng phải đang làm đấy sao?
Trịnh Tuyết Thành nghiến răng trèo trẹo, “công kích” hai cái rồi ép cô:
- Đồng ý với anh đi! Đồng ý đi!
Toàn thân Giang Yến Ni như muốn tan chảy hết cả. Xương cốt toàn thân của cô như đau nhức, đến nỗi chỉ mong tháo rời từng phần ra rồi lắp lại. Tất cả các tế bào trong người cô đều đang nổi loạn, chỉ mong nhảy xổ cả ra ngoài. Thế nhưng Trịnh Tuyết Thành đang chặn đường cô, không cho cô được đắm chìm trong sự khoái lạc. Giang Yến Ni cũng chẳng còn cách nào khác.
Cô đành phải hấp tấp nói:
- Được, em đồng ý.
Ngay lập tức, Trịnh Tuyết Thành rên lên sung sướng, lúc này anh ta mới dồn hết sức lực, mạnh mẽ như một con chiến mã. Nếu như trên đời này thật sự có nơi gọi là thiên đường thì hai người bọn họ đang cùng bay tới thiên đường.
Tình Yêu Đẹp Đẽ Và Dung Tục Đồng Hành (3)
Thẩm Anh Nam ngày ngày tính toán.
Trước tiên là tính toán xem bao nhiêu lâu nữa có thể bán đi căn nhà của mình, nói là nhà chứ thực ra chẳng thể nhìn thấy cũng chẳng thể sờ thấy. Cô đã đầu tư 150 nghìn tệ vào rồi nhưng chỉ có một tờ giấy chứng nhận sang tay và một bản hợp đồng có in con dấu của ủy ban thôn. Thế nên lúc nào cô cũng thấy nơm nớp.
Tiếp đó là tính toán xem căn nhà mà cô đang nhắm lần đầu tiên phải trả bao nhiêu tiền, mỗi tháng phải trả là bao nhiêu, có thể ở được bao nhiêu người, chi phí mua đồ đạc là bao nhiêu...
Thẩm Anh Nam thật sự bận đến tối mắt tối mũi.
Thẩm Anh Nam nghiêm nghị phủ nhận:
- Cậu thấy tôi là loại đàn bà chơi đùa với đàn ông như vậy sao? Cậu coi tôi là loại người gì hả?
Thẩm Anh Nam còn nói với Giang Yến Ni:
- Tốt nhất cậu nên giữ cái mặt mình cho tốt, người muốn tạt axit cậu không chỉ có một mình Phùng Hán Trân đâu!
Thẩm Anh Nam đã nói trúng nỗi lo lắng của Giang Yến Ni.
Hai người đàn bà ai nấy tự đắm mình trong nỗi lo của riêng mình. Ngồi trên chiếc ghế mây trong phòng trà bên hồ, ánh mặt trời buổi chiều vừa dịu dàng vừa rạng rỡ như ngấm vào tận trong xương.
Giang Yến Ni nheo nheo mắt dưới ánh mặt trời, ngẫm nghĩ hồi lâu rồi nói:
- Ba chúng ta thực chất là người tốt, yêu nước, yêu dân, văn minh, lịch sự, đèn đỏ dừng, đèn xanh đi, không vứt rác bừa bãi, không nhổ bọt, cân nặng vượt quá 50 kilôgam là muốn đi hiến máu, tuân thủ nguyên tắc tình yêu giống hệt như tuân thủ quy định của công ty. Sống đến 30 tuổi đầu rồi chẳng qua cũng chỉ là muốn có một cuộc hôn nhân, cần có một người đàn ông, một mái nhà, cứ giày vò mãi trong vô thức, giày vò bản thân đến mức độ biến mình thành một kẻ ngốc, thành một kẻ xấu xa. Chúng ta chỉ muốn có một mái nhà, như vậy là sai sao?
Thẩm Anh Nam bất mãn trợn mắt lườm Giang Yến Ni, nói:
- Cậu xấu xa, cướp chồng của người khác. Nhưng mà chớ có lôi kéo tớ với Đổng Du vào, bọn tớ là những phụ nữ hiền lành!
Giang Yến Ni trợn mắt lườm ngược lại Thẩm Anh Nam, đột ngột vặn hỏi:
- Cậu thật sự không yêu anh ta chút nào sao? Dù chỉ là một chút?
Thẩm Anh Nam nghiêm túc suy nghĩ, do dự đôi chút nhưng vẫn trả lời:
- Không, không yêu.
Người có thể trả lời dứt khoát câu hỏi “yêu hay không yêu” chỉ có Đổng Du.
Đổng Du yêu Bác Đạt Vĩ, vì vậy cô không muốn li hôn. Hơn nữa Bác Đạt Vĩ cũng không muốn li hôn, nghe thấy Đổng Du nhắc đến hai cái từ đáng sợ kia là anh ta sững người ra, một người hằng ngày luôn to mồm nay bỗng nhiên nghẹn giọng không nói được lên lời.
Hơn nữa Đổng Du đang mang thai rồi. Lúc cô nôn ọe đến tối tăm mặt mũi, ngẩng đầu nhìn vào bộ dạng như mặt ma của mình trong gương, cô có thể xác định chính xác chuyện này.
Cô đến bệnh viện, nhìn thẳng vào mắt bác sĩ, chờ đợi cái đáp án mà cô đang kì vọng.
Đúng như cô mong muốn.
Đổng Du sao có thể không phấn chấn, không tha thứ, không biết ơn.
Thế là mâu thuẫn giữa Đổng Du và Bác Đạt Vĩ được giải quyết, cả hai đều không phải nghĩ đến vấn đề hạ mình như thế nào. Bọn họ không còn nhắc đến chuyện người đàn bà với những cái móng chân đỏ chót kia, bọn họ đã gạt phăng chuyện ấy sang một bên, đóng sập cửa lại, đẩy lùi những nhục nhã và ấm ức lại sau lưng.
Khoan đã, cô ấy nói là “bọn họ” ư? Đương nhiên Bác Đạt Vĩ chẳng thể hiện thái độ phấn khích như vậy, nhưng anh ta đã dịu dàng hơn nhiều, nghe Đổng Du nói cô có tin vui liền chủ động vào bếp một lần, nấu một nồi cháo cho cả hai. Như vậy còn đòi hỏi gì nữa chứ?
Bác Đạt Vĩ còn “dốc” hết ruột gan với cô:
- Anh thừa nhận có đôi khi tính tình nóng nảy, thế nhưng có lần nào không phải là do em chọc giận anh đâu? Lén đọc tin nhắn của anh, mắng chửi khách hàng của anh, em làm vậy là đúng hay sai?
- Giả bộ làm gái trinh lừa gạt anh, lén gặp lại bạn trai cũ, như vậy là đúng hay sai?
- C