Tác giả: Tử Tô Thủy Tụ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341364
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1364 lượt.
ó lần nào không phải là do anh không kiềm chế được nữa mới đánh em không?
Bác Đạt Vĩ nói chân thành như vậy, Đổng Du lại bắt đầu mơ hồ, cuối cùng quyết định vẫn là lỗi lầm của mình.
Suýt chút nữa thì cô lên tiếng xin lỗi anh ta.
Cho dù thế nào thì chuyện tâm sự thẳng thắn với nhau như vậy bọn họ chưa từng làm trước đây. Đúng vào thời khắc quan trọng, thượng đế đã gửi đến một thiên sứ bé nhỏ cho họ, cứu vãn cuộc hôn nhân đang đi vào bế tắc.
Tâm trạng của cô còn tốt đến mức đã nhận một cuộc điện thoại của Tả Gia Thanh. Cô nói với Tả Gia Thanh trong điện thoại:
- Tôi có thai rồi, sau này không có chuyện gì anh đừng gọi vào máy của tôi, chồng tôi sẽ không vui đâu!
Tả Gia Thanh ở đầu dây bên kia chắc là xấu hổ lắm. Đổng Du chưa bao giờ bất lịch sự như vậy, thế nhưng Đổng Du trong lòng chửi thầm: “Đáng đời!”
Phản ứng thai nghén rất dữ dội, Đổng Du vẫn tiếp tục nôn thốc nôn tháo, mỗi lần nôn đều tự an ủi mình: như thế này là em bé đang lớn dần.
Em bé đang lớn vì vậy cần phải có dinh dưỡng. Đổng Du muốn nói cho Bác Đạt Vĩ biết có những khoản không thể tiết kiệm được, ít nhất là chuyện tiền thức ăn không thể cứ chắt bóp như vậy được. Nhưng hai lần ăn canh cá là tiền ăn cả tuần đã tiêu hết sạch.
Mà Bác Đạt Vĩ không thích ăn cá, vì vậy anh ta nghĩ rằng vì hầm canh cá mà tiêu hết tiền thức ăn cả tuần là không hợp lí.
Anh ta nói với Đổng Du:
- Em có thể ăn canh thịt, hàm lượng dinh dưỡng cũng ngang nhau mà!
Bác Đạt Vĩ thích ăn thịt, đặc biệt là thịt dê. Thịt dê cũng rất đắt, nhưng Bác Đạt Vĩ chấp nhận bỏ ra khoản tiền này. Thế nhưng Đổng Du vừa ngửi thấy mùi thịt dê đã nôn ọe tối tăm mặt mũi chứ đừng nói đến chuyện xuống bếp làm món này.
Bác Đạt Vĩ bực bội gắt:
- Quê ta có bao nhiêu người đàn bà sinh con mà có ai nhõng nhẽo như em đâu?
Bác Đạt Vĩ xuất thân từ nông thôn, nếu như không phải không có tiền thì anh ta cũng được coi là một gã đàn ông “được săn đón”, nhưng trên thực tế anh ta chỉ là một con gà rừng. Mà Đổng Du lại là một con chim sẻ. Chim sẻ và gà rừng đương nhiên rất xứng đôi.
***
Thực ra ngoài chim sẻ ra, gà rừng còn có thể xứng đôi với cả công. Người xưa nói: người có bạo gan đến đâu, có nhiều tài sản thế nào thì có dám nghĩ thì mới dám làm, nghĩ cũng không dám nghĩ thì chỉ có thể nhìn con công từ từ đi xa mình mà thôi.
Giang Yến Ni chính là con công ấy, mà Chu Tiểu Hổ chỉ là một con gà rừng ngày đêm ôm mộng được “giao phối” với công.
Chuyện của Phùng Hán Trân hôm trước, Giang Yến Ni đoán rằng là do Chu Tiểu Hổ vẫn chưa cắt đứt hẳn với cô ta, vì vậy cứ để anh ta bám lấy mình như vậy chẳng khác nào đặt một khối thuốc nổ ở cửa nhà mình.
Kể từ khi bị Phùng Hán Trân tạt cho một chai nước lạnh vào mặt, Giang Yến Ni lại lần nữa né tránh Chu Tiểu Hổ. Cô thật sự sợ Phùng Hán Trân, với loại gan lì và ghê gớm như cô ta Giang Yến Ni không dám dây vào.
Mà dây vào loại đàn bà như Phùng Hán Trân chỉ vì loại người như Chu Tiểu Hổ thì chỉ có mà điên mới làm như vậy. Cô chỉ không hiểu nổi tại sao rõ ràng là một người đàn ông chẳng có quan hệ gì với mình, mà cho dù cô có đá anh ta đi nữa, lại làm khổ mình đến thế. Nếu như thời gian có thể quay ngược trở lại, cô thà để cho kẻ cướp lấy mất cái túi của cô còn hơn là phải nợ Chu Tiểu Hổ món nợ ân tình này.
Cô bắt đầu dấn thân vào kế hoạch mới của Trịnh Tuyết Thành.
Cho dù nói thế nào đi nữa thì việc một người đàn ông nhiệt tình mời bạn tham gia vào sự nghiệp của anh ta cũng là một điều rất đáng quý. Giang Yến Ni thừa nhận rằng nếu như Trịnh Tuyết Thành không kéo cô vào cuộc mà âm thầm tự làm thì chắc chắn cô sẽ cảm thấy không vui.
Thực ra kế hoạch của Trịnh Tuyết Thành nói là sự nghiệp thì có hơi nghiêm trọng, bởi vì chẳng mất một cây thương, ngọn giáo, chẳng có văn phòng, chẳng có lấy một nhân viên, đương nhiên cũng chẳng phải chi trả tiền thuê và tiền lương.
Trịnh Tuyết Thành chẳng qua chỉ là làm một thỏa thuận ngầm với các bên bán ra của công ty. Anh ta xuất hàng thông qua danh nghĩa của các bên tiêu thụ này, lợi nhuận thuộc về Trịnh Tuyết Thành, còn bên tiêu thụ có thể nhận được phần hoa hồng đại lí cuối năm từ bên cung cấp hàng. Chỉ riêng điều này thôi cũng đủ hấp dẫn rồi. Bởi vì bên tiêu thụ mỗi năm để chạy theo số lượng mà sẵn sàng chấp nhận bán mà không cần kiếm lời, chính là bởi vì món tiền hoa hồng đại lí không nhỏ này.
Nghĩ ra được chiêu này hoàn toàn là nhờ chế độ nghiệp vụ đáng ghét của công ty. Phần trăm hoa hồng nghiệp vụ mà công ty cấp cho nhân viên ít ỏi hơn nhiều so với hoa hồng cho đại lí, ki kiệt đến đáng sợ. Có rất nhiều chính sách đãi ngộ mà đại lí có trong khi nhân viên thì chỉ có nằm mơ.
Cũng giống như cái lão Cổ Trường Chinh kia kìa, thành tích để làm cái gì cơ chứ? Một chủ đại lí bất kì nào đó dưới tay ông ta có ai không năm nay mua Audi, năm sau đổi sang Benz, ấy thế mà ông ta vẫn chỉ lái con Volkswagen cà tàng.
Theo như kế hoạch của Trịnh Tuyết Thành, đợi thời cơ chín muồi, anh ta sẽ quang minh chính đại giành quyền tiêu thụ. Đến lúc ấy ai còn ham hố cái chức giám đốc