Tác giả: Tử Tô Thủy Tụ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341516
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1516 lượt.
lần nữa:
- Đấy là nó điền bừa đấy, nó chưa kết hôn đâu!
Tất cả mọi thứ đã rõ ràng. Không có Tiền Lệ, không có kế toán viên công chứng, không có ai ràng buộc anh ta…
Giang Yến Ni cúp điện thoại, cảm giác như mình vừa bị người ngoài hành tinh bắt đi, đến khi trở lại được trái đất mới phát hiện rằng cuộc đời mình đã rẻ sang một trang khác.
Nếu như Trịnh Tuyết Thành chưa kết hôn, vậy thì, người đàn bà lao vào cho cô một cái bạt tai ở văn phòng của Trịnh Tuyết Thành hôm ấy là ai?
Trịnh Tuyết Thành nói Tiền Lệ là kế toán viên công chứng, 32 tuổi, thế nhưng người đàn bà cô gặp trong văn phòng của anh ta hôm ấy rõ ràng là còn rất trẻ, hơn nữa với cách ăn mặc ấy, có nói cô ta là gái vũ trường cũng chẳng sai.
Giang Yến Ni đột nhiên hiểu ra mọi chuyện. Trịnh Tuyết Thành chẳng qua chỉ là tìm một gái điếm đến để diễn kịch, mục đích là để Giang Yến Ni tưởng rằng anh ta là người đã có vợ, vì vậy sẽ không ép anh ta kết hôn, không hỏi đến tương lai. Còn về những chuyện khác, chẳng qua chỉ là tôi có ý, cô có tình cả thôi. Tôi có lừa cô nhưng đâu có ép cô, phải thế không nào? Cô có thể từ chối, cô không từ chối là do bản thân cố ngốc nghếch.
Chẳng trách mà sau vụ ồn ào ở công ty, người đàn bà đó dường như đã hoàn toàn biến mất, không còn đến gây phiền phức cho Giang Yến Ni nữa. Việc này hoàn toàn không phù hợp với tác phong của một người vợ. Có người vợ nào bắt quả tang chồng mình léng phéng ở bên ngoài lại thả con hồ li ấy ra để nó quấn lấy chồng mình không chứ?
Một gã đàn ông thật là đáng sợ! Một bệnh nhân tâm thần phân liệt đáng sợ! Cố tình tạo ra một người vợ “ảo”, không chỉ để ngăn chặn việc ép hôn của Giang Yến Ni mà anh ta còn rất hứng thú với màn kịch này. Anh ta ngoài nhiệm vụ đóng một vai trong vở kịch ấy còn là người điều khiển toàn bộ vở kịch.
Giang Yến Ni thậm chí cảm thấy điều quan trọng nhất hiện giờ không phải là đi tìm Trịnh Tuyết Thành tính sổ mà là nên tìm cho anh ta một bác sĩ tâm lí.
***
Hải sâm, rượu vang đỏ, áo cổ trễ và môi đỏ. Tất cả đều là phong cách của Giang Yến Ni, mùi vị của Giang Yến Ni.
Phong cách như vậy, mùi vị như vậy, nếu như đàn ông thích, Giang Yến Ni dám đảm bảo cô có thể năm mươi năm không thay đổi. Cô tự tin như vậy đấy. Nếu như thực sự không thể duy trì mãi nét thanh xuân thì phải làm thế nào? Nếu như nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu đến mức có thể nhét vào đó cả một con nhặng thì phải làm sao?
Giang Yến Ni sẽ dùng câu nói của nữ diễn viên Đài Loan Từ Hy Viên để trả lời bạn: “Tôi sẽ biến mất để không ai có thể nhìn thấy.”
Đương nhiên, đây là Giang Yến Ni của mười năm trước, thậm chí là Giang Yến Ni của năm năm trước, còn Giang Yến Ni 28 tuổi hiện nay đã không còn kiêu ngạo như vậy nữa rồi. Cô chỉ muốn được sống đến đầu bạc răng long với người đàn ông không đáng ghét cho lắm này. Đáng tiếc là chuyện này, dường như rất khó.
Trịnh Tuyết Thành lại cho rằng chuyện này rất dễ dàng. Anh ta nói:
- Chúng ta nhất định sẽ sống đến đầu bạc răng long.
Sau đó anh ta hôn Giang Yến Ni, không phải lên môi, mà là lên lưng cô. Anh ta luôn nói cô có một tấm lưng tuyệt trần, là những đường cong cực kì mềm mại, cái xương quai xanh cực kì kiêu ngạo, trông có vẻ bất khả xâm phạm, không giống như một số người phụ nữ khác, trắng thì cũng có trắng đấy, thế nhưng lại nhão nhoét, chẳng ra hình dạng gì.
Thứ mà anh ta thích thật đặc biệt. Sự chú ý của anh ta xưa nay không bao giờ đặt vào những nơi mà đàn ông thường thích, ví như bộ ngực.
Anh ta là đại diện cho hình tượng những người “không đi con đường bình thường”, ngay cả chuyện làm tình anh ta cũng thích đi vào từ đằng sau. Trong khi đó, Giang Yến Ni vì sự khác biệt về thân thể nên cực kì ghét bị người ta tấn công từ phía sau.
Nhưng cô vẫn luôn nhường nhịn, bởi vì cô đang yêu, hoặc cũng có thể cô nghĩ rằng mình đang yêu.
Trịnh Tuyết Thành chìm vào giấc ngủ, anh ta đã uống quá nhiều rượu Chivas. Thực ra Giang Yến Ni còn rất nhiều loại rượu cao cấp hơn đều đặt ở trong cái tủ đó, rồi sẽ có một ngày phải uống hết mới được.
Hải sâm cho dù thế nào cũng chẳng muốn ăn thêm nữa, lần tới phải đổi món khác.
Anh ta không ngờ rằng món ăn hôm nay lại có thể thay đổi, người đàn bà nóng bỏng mọi bữa hôm nay đã tỉnh lại từ cơn mê, lúc này đang đứng trước mặt anh ta, mặt mày chẳng chút biểu cảm nhìn anh.
Sau đó Trịnh Tuyết Thành mới phát hiện ra mình đã bị trói lại bằng một sợi dây ni lông rất mảnh, lại rất dài, buộc chặt lấy anh ta như buộc một cái bánh nếp.
Giang Yến Ni đâu phải là phu khuân vác, bình thường lấy đâu ra một sợi dây như thế này ở trong nhà, rõ ràng là đã cố ý mua nó.
Thế nhưng rõ ràng cô cũng không có sở thích bạo lực. Đi lại đã lâu như vậy rồi, lúc phấn khích nhất cô cũng chỉ cắn một cái in hằn đủ cả hàm răng lên vai anh mà thôi.
Trịnh Tuyết Thành ra sức vùng vẫy, anh ta gào lên:
- Em làm cái gì vậy? Thả anh ra!
Giang Yến Ni không trả lời, chiếc áo trễ cổ đã được thay bằng chiếc áo phông màu trắng rộng thùng thình, rộng tới mức chẳng nhìn thấy eo, cũng chẳng thấy ngực đâu. Bình t