Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ảo Tưởng Hôn Nhân

Ảo Tưởng Hôn Nhân

Tác giả: Tử Tô Thủy Tụ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341367

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1367 lượt.

hường Giang Yến Ni chăng bao giờ mặc những bộ quần áo như thế này xuất hiện trước mặt Trịnh Tuyết Thành.
Giang Yến Ni cứ im lặng không nói một câu, mãi cho dến khi Trịnh Tuyết Thành gào thét đến rát cổ bỏng họng Giang Yến Ni, cô mới quay người lại, lấy một con dao từ đĩa hoa quả, lấy sống dao vẽ vẽ lên mắt Trịnh Tuyết Thành:
- Khoét mắt trước hay là cắt mũi trước nhỉ?
Trịnh Tuyết Thành thực sự không thích trò chơi này. Thế nhưng nhìn biểu cảm của Giang Yến Ni hoàn toàn không giống như đang đùa.
Thật sự quá hoang đường, Trịnh Tuyết Thành cuối cùng cũng nổi điên, lớn giọng uy hiếp:
- Em mà không thả ra anh sẽ gào to lên cho mọi người đến bây giờ đấy!
Giang Yến Ni lúc này mới mở miệng:
- Gào đi, để cho tất cả mọi người cùng nghe thấy!
Cô nói:
- Anh có biết không? Em yêu anh, vì vậy mới trói anh, có như vậy cả đời này anh sẽ không phải rời xa em!
Rõ ràng là nói rất tình cảm, ấy vậy mà nhìn Giang Yến Ni trong bộ dạng: mái tóc buông xõa, mặc chiếc áo phông trắng rộng thùng thình trông còn kinh dị hơn cả ma.
Lúc này Trịnh Tuyết Thành mới câm miệng, mở to mắt nhìn Giang Yến Ni, vẻ mặt vô cùng ái ngại, không biết nên hùa theo cô hay là nên tiếp tục gào thét.
Ngày hôm sau, Trịnh Tuyết Thành toàn thân đau nhức rời khỏi nhà Giang Yến Ni. Trước khi đi anh ta còn hôn lên trán cô, nói:
- Hôm nay nhất định phải xử lý cái gã họ Vương kia. Anh chờ điện thoại của em!
Hôm nay Giang Yến Ni phải tiếp tục bàn các chi tiết của bản hợp đồng với giám đốc Vương. Trịnh Tuyết Thành nhớ rõ điều ấy.
Chính vì chuyện này mà anh ta tha thứ cho hành động yêu đương kì quặc của Giang Yến Ni tối qua. Anh ta rất ghét để phụ nữ bày ra các trò mới. Trong chuyện tình dục, chỉ có đàn ông mới là những kẻ lãnh đạo.
***
Đổng Du ngày ngày mong chờ cái bụng của mình to lên.
Mang thai hai tháng mà bụng cô vẫn phẳng lì, chuyện này khiến cho cô hết sức bối rối, bởi vì mỗi khi chen lên xe buýt, chẳng có ai nhường ghế cho cô cả, mỗi khi đơn vị tăng ca cũng không thiếu phần của cô. Ngay cả Bác Đạt Vĩ cũng rất háo hức muốn biết Đổng Du khi có thai có gì khác biệt so với khi chưa có thai.
Không có cái bụng lồi to làm chứng, tất cả mọi người đều cho rằng cô chẳng xứng đáng được hưởng sự đãi ngộ đặc biệt.
Cô trở nên ham ăn và ham ngủ. Thế nhưng ở nhà, những chuyện này là không được phép, thế nên cô suốt ngày đói bụng, suốt ngày ngủ, cuộc sống trở nên vất vả đến kì lạ.
Đời sống gối chăn cũng phải tạm dừng, bởi vì Bác Đạt Vĩ dù gì cũng biết đôi chút kiến thức thường thức, trong ba tháng đầu có thai không được phép “động chạm”. Nhưng có một hôm, anh ta thèm muốn chết đi được, thế là liền chộp lấy Đổng Du đang say ngủ để đòi hỏi.
Ban đầu vẫn còn trong phạm vi có thể chịu đựng được của Đổng Du, nhưng về sau thì không thể được. Đổng Du chỉ sợ ảnh hưởng đến thai nhi, nên một mực từ chối. Bác Đạt Vĩ rất bức bách nhưng cũng không tiện nổi cáu vì chuyện này. Hôm nay Bác Đạt Vĩ vô cùng bức bối, vì vậy nửa đêm tỉnh dậy, Đổng Du thấy Bác Đạt Vĩ đã ra ngoài phòng khách.
Nửa đêm còn lại Đổng Du không sao ngủ được. Ngày hôm sau, cô lên mạng và tìm hiểu, đã không tìm được tài liệu gì có ích thì thôi, Đổng Du còn tìm thấy cả núi những ví dụ đáng sợ có liên quan đến chuyện này.
Có không ít các bà bầu vì không thể đáp ứng nhu cầu của chồng mà ra ngoài tìm tình nhân, thậm chí có cặp còn phải li dị khi vợ đang trong thời gian cho con bú.
Đổng Du lại có thêm một nỗi lo nữa.
Trên thực tế cô không hề phát hiện ra rằng, cho dù là trước hay sau hôn nhân, cô đều phải lo âu vì “cái phần dưới” của Bác Đạt Vĩ. Từ chuyện cái màng trinh, chuyện đi chơi gái cho đến chuyện những cái móng chân đỏ… có chuyện gì không liên quan đến “cái đó” đâu?
Vì vây nếu có người nói với cô rằng, có cặp vợ chồng nào đó chỉ vì cãi nhau chuyện ai làm việc nhà mà li hôn, chắc chắn cô sẽ không thể hiểu nổi.
Hôm nay Bác Đạt Vĩ rất muộn mới về nhà. Đây là lần đầu tiên kể từ khi Đổng Du có thai, Bác Đạt Vĩ về nhà muộn như thế này.
Mười một giờ đêm, Đổng Du thử gọi điện cho Bác Đạt Vĩ, phát hiện ra anh ta tắt máy. Đổng Du đứng ngồi không yên, thế nhưng lạ chẳng thể làm gì được. Vì đứa bé trong bụng, hiện giờ, điều duy nhất mà cô cần làm là lập tức lên giường đi ngủ.
Làm sao mà ngủ cho được đây? Liên tục gọi vào máy của Bác Đạt Vĩ, liên tục phải nghe giọng nói thánh thót từ tổng đài thông báo: “Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”
Lúc thực sự ngủ say cũng là ba giờ sáng. Đột nhiên có tiếng mở cửa vang lên, Đổng Du lập tức mở to mắt.
Ngay sau đó là tiếng dép lê mài trên sàn nhà, tiếp theo đó là đèn trong phòng ngủ được bật sáng. Cái gã Bác Đạt Vĩ này mãi mãi không biết điều nhẹ chân nhẹ tay một chút lúc người khác đang ngủ. Chỉ cần không phải anh ta cần yên tĩnh thì cả thế giới này đừng mong được yên tĩnh.
Đương nhiên Đổng Du cũng phải tỉnh lại, ngồi dậy khỏi giường. Bác Đạt Vĩ nhìn thấy liền xua xua tay ra hiệu bảo cô ngủ tiếp đi rồi tắt đèn.
Đổng Du đột nhiên hỏi trong bóng đêm:
- Sao anh không đi tắm đi?<