Tác giả: Tử Tô Thủy Tụ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341351
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1351 lượt.
ta hiểu rõ chuyện này chẳng có liên quan gì đến một xu của Chu Truyền Chí, nên gọi Giang Yến Ni đến hỏi cho rõ ràng. Vì vậy anh ta vội vàng “kìm chân” giám đốc Vương rồi tức tốc gọi điện cho Giang Yến Ni.
Thế mà điện thoại của Giang Yến Ni lại khóa máy. Hàng đã chuyển xong, vở kịch hay chắc đã bắt đầu. Giang Yến Ni hiện giờ muốn ngồi thư giãn, uống một cốc cà phê và bình tĩnh lại.
Cô tưởng tượng ra cái bộ dáng của con quạ Trịnh Tuyết Thành lao đi tứ tung để dập lửa. Chắc chắn Trịnh Tuyết Thành đang sốt ruột lắm đấy.
Giang Yến Ni đã cố tình chọn lô gạch ốp kém chất lượng nhất vì sợ giám đốc Vương sẽ không phát hiện ra. Cô muốn cho Trịnh Tuyết Thành hiểu rằng, chơi đểu ai chăng biết, chỉ có điều chơi đểu cô sẽ phải trả giá đắt.
Cái giá của cô phải trả cũng không nhỏ, chí ít thì cô cũng chẳng thể tiếp tục làm việc ở công ty vì cô cũng có tham gia vào vụ này. Ngày mai của ngày mai, cô biết đâu đi đâu về đâu? Sẽ nằm trong vòng tay của người đàn ông nào? Thực ra cô thê thảm hơn bất kì người nào khác.
Cuối cùng Trịnh Tuyết Thành không chờ đợi được nữa liền lao đến nhà của Giang Yến Ni. Lúc bắt được Giang Yến Ni, anh ta không tiện nổi cơn tam bành bởi vì có Thẩm Anh Nam ở đó.
Thẩm Anh Nam là bức bình phong của Giang Yến Ni, nếu không ai dám chắc Trịnh Tuyết Thành sẽ không lao vào bóp chết Giang Yến Ni.
Thẩm Anh Nam ngây ra trước cảnh tượng Giang Yến Ni và Trịnh Tuyết Thành ngồi gườm gườm nhìn nhau. Thẩm Anh Nam vẫn chưa biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, chỉ “ngửi” thấy mùi thuốc sung trong không khi giữa hai người này.
Thẩm Anh Nam không ngờ Trịnh Tuyết Thành lại ra lệnh “đuổi khách” với mình, cứ như thể anh ta là chủ nhân của căn phòng này vậy. Trịnh Tuyết Thành nói:
- Cô Thẩm, cô có thể tránh đi một lát được không? Tôi với Giang Yến Ni có chuyện riêng cần bàn!
Chuyện có vẻ nghiêm trọng, Trịnh Tuyết Thành đã không thể giữ được phong thái đĩnh đạc bình thường.
Thẩm Anh Nam đành phải ngoan ngoãn ra ngoài, vẻ mặt bàng hoàng như sực nhớ ra điều gì:
- À, tôi phải ra ngoài bây giờ đây!
Thẩm Anh Nam đúng là phải ra ngoài, đến cửa hàng lẩu. Tiền không trả được thì làm ăn vẫn phải làm. Mặc dù nghĩ cứ nhìn thấy khuôn mặt đầy thù hận của Tưởng Đại Bình là tim cô giật thon thót nhưng dù sao cũng vẫn phải đi.
Sau khi Thẩm Anh Nam đi, Giang Yến Ni liền cúi đầu nói:
- Xin lỗi, em chỉ muốn giúp anh kiếm thêm chút tiền. Ai ngờ giám đốc Vương lại phát hiện.
Vừa nói xong câu này, Trịnh Tuyết Thành liền nổi trận lôi đình. Anh ta chỉ vào mặt Giang Yến Ni nói:
- Cô điên à? Hàng đểu như vậy mà cô còn nghĩ người ta không thể phát hiện ra à? Công sức làm việc trong ngành bao nhiêu năm nay của cô là công cốc à?
Trịnh Tuyết Thành nói thêm:
- Cô đang giúp tôi sao? Rõ ràng cô đang hại tôi thì có!
Trịnh Tuyết Thành bùng lên như một ngọn lửa bị tưới thêm dầu. Anh ta hùng hổ lao về phía Giang Yến Ni. Giang Yến Ni lúc này mới biết sợ, vội vàng hoang mang nói:
- Thế thì phải làm sao? Chuyện này nếu để công ty biết thì chúng ta chết chắc!
Trịnh Tuyết Thành cũng chẳng biết phải làm thế nào. Anh ta đi đi lại lại trong phòng khách, cái lưng còng xuống, giống hệt một con gà mẹ đang cặm cui kiếm mồi.
Giang Yến Ni thầm nghĩ: “Hắn đẹp trai ở đâu chứ? Hoàn toàn chẳng đẹp trai chút nào. Hừm, mình hồi đầu đúng là có mắt như mù mà!”
Sau khi đi hai vòng quanh phòng khách, Trịnh Tuyết Thành đã nảy ra một sáng kiến. Anh ta nói:
- Chuyện này tôi sẽ bàn bạc với giám đốc Vương, giúp ông ta đổi hàng, bảo ông ta chớ làm to chuyện, nhiều lắm là bồi thường cho ông ta chút ít!
Giang Yến Ni nói:
- Nếu như không trấn áp được ông ta thì sao?
Trịnh Tuyết Thành nghiến răng trèo trẹo:
- Thế thì đành phải để cho Chu Truyền Chí gánh, lợi nhuận của vụ này có phải chia cho anh ta một nửa cũng được.
Lúc này Trịnh Tuyết Thành mới chợt sực tỉnh. Chuyện này từ đầu đến cuối đều do Giang Yến Ni, cái kẻ đang ngồi ngay trước mặt anh ta, ngây thơ, hồn nhiên thỉnh giáo anh ta sau khi vụ việc đã xảy ra. Trịnh Tuyết Thành chỉ hận không thể tát chết con đàn bà ngu ngốc ấy.
Hôm đó Trịnh Tuyết Thành vội vàng bỏ đi. Đúng là chuyện lạ, lần đầu tiên Trịnh Tuyết Thành đến nhà Giang Yến Ni mà không đòi làm tình.
***
Chuyện này chẳng hề dễ giải quyết như Trịnh Tuyết Thành vẫn nghĩ. Đầu tiên là giám đốc Vương từ chối việc hòa giải, việc tráo đổi nguyên vật liệu như thế này đã xúc phạm nghiêm trọng đến lòng tự tôn của một nhà thầu lão làng như ông ta. Thế là Trịnh Tuyết Thành đành phải để Chu Truyền Chí gánh hết mọi chuyện. Giám đốc Vương không chịu chi trả lô hàng thứ ba khiến cho anh ta mắc nợ công ty một món, lại cộng thêm việc giao dịch ngầm với Trịnh Tuyết Thành, thế nên có làm gì cũng không thể thoát khỏi liên lụy.
Cuối cùng Trịnh Tuyết Thành cũng đàm phán xong với Chu Truyền Chí: giám đốc Vương đòi bồi thường và xin lỗi, tất cả đều do Chu Truyền Chí gánh vác. Để báo đáp, đợi giám đốc Vương hết nóng giận, lô hàng thứ ba được chuyển đi thì lợi nhuận lập tức chia cho Chu Truyền Chí một nửa.