Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ảo Tưởng Hôn Nhân

Ảo Tưởng Hôn Nhân

Tác giả: Tử Tô Thủy Tụ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341326

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1326 lượt.

rả tiền đi, nếu không thì không chia tay!
Cái thế giới của Tưởng Đại Bình đơn giản như vậy đấy, không phải là A thì sẽ là B, không có ngoại lệ, không có tình người, không có sự thong cảm.
Anh ta không thể hiểu nổi vì sao Thẩm Anh Nam không thể yêu anh ta, cũng giống như Thẩm Anh Nam không thể hiểu nổi anh ta tại sao cứ phải yêu cô mới được?
Hôm nay thì khác rồi, Thẩm Anh Nam đã nhận được 100 nghìn tệ từ tay Tề Cường, cô đã có dũng khí để đến cửa hàng lẩu rồi. Tưởng Đại Bình vừa nhìn thấy cô liền muốn ra oai.






Gắng Gượng Sống Tiếp, Biết Đâu Có Ngày Thành Thật (2)
Các nhân viên trong cửa hàng gần đây khá vui vẻ, bởi vì ông bà chủ gần đây cứ như uống phải thuốc kích thích, thế nên cần cù hơn bất cứ ai. Có rất nhiều việc không đợi sai khiến bọn họ đã chạy đến tự mình làm, cứ như sợ bị ai tranh mất đến nơi.
Nhưng hôm nay Thẩm Anh Nam không đến đây để tranh việc, cô đến để trả tiền.
60 nghìn tệ, chia thành sáu cọc tiền, đặt ra trước mặt Tưởng Đại Bình. Nhìn có vẻ đúng là một món tiền lớn.
Tưởng Đại Bình hết nhìn tiền lại nhìn Thẩm Anh Nam, cuối cùng không nén được tò mò, hỏi:
Thế nhưng Tưởng Đại Bình không muốn bàn bạc một cách hòa bình, ít nhất là cho đến thời điểm hiện tại.
Tưởng Đại Bình đứng phắt dậy, quay người bỏ đi. Thẩm Anh Nam vội vàng gọi với theo:
- Này, anh đi đâu thế hả?
Tề Cường bực bội lớn giọng:
- Công ty của Tề Cường ở trên đường Huệ Thông phải không? Tôi phải đi giết hắn!
***
Tưởng Đại Bình lục được một tấm danh thiếp của Tề Cường từ trong túi của Thẩm Anh Nam. Chuyện này Thẩm Anh Nam không hề hay biết.
Cô không bao giờ nghĩ rằng Tưởng Đại Bình lại trở thành một mối đe dọa của mình. Chẳng qua anh ta chỉ là một kẻ thiếu nhẫn nại, cũng chẳng có quá nhiều dã tâm. Lúc chia tay lần đầu tiên, anh ta tỏ rõ vẻ điềm đạm, nhưng sang lần thứ hai thì khác hẳn, điên điên khùng khùng, lúc thì thân mật, khi thì lạnh lùng, lúc lại biến thái. Thẩm Anh Nam thật sự không thể hiểu nổi cái gã đàn ông này rốt cuộc bị làm sao?
Thực ra anh ta chỉ là bị bức ép quá mức mà thôi. Trong nhận thức của một bộ phận đàn ông, bị vờn như khỉ còn nghiêm trọng gấp trăm lần so với việc không được đối phương yêu thương. Thẩm Anh Nam năm lần bảy lượt lật lọng khiến cho anh ta mất đi khả năng nhẫn nại vốn có.
Tưởng Đại Bình vừa đi, Thẩm Anh Nam đã hoang mang tột độ. Nếu Tưởng Đại Bình đến tìm Tề Cường, Tề Cường sẽ nghĩ thế nào nếu tự nhiên có một gã đàn ông xa lạ nhảy ra tấn công mình? Có thể phản ứng đầu tiên là lập tức đòi lại số tiền 100 nghìn tệ kia, nhân tiện cho người đàn bà bất chính và dối trá này vài cái bạt tai.
Thẩm Anh Nam không thể để Tưởng Đại Bình đến tìm Tề Cường, tuyệt đối không thể.
Trước khi đến chỗ Tưởng Đại Bình, Thẩm Anh Nam đã hẹn hò với Tề Cường một lần, đó là lần hẹn hò đầu tiên sau khi khôi phục hôn nhân. Thực ra điều đó tượng trưng cho cái gì? Là một cặp vợ chồng cũ hồi phục lại hôn nhân, bọn họ nên làm một việc gì đó coi như là dấu mốc, ngăn cách quá khứ và bước tới tương lai.
Khi Thẩm Anh Nam quay trở lại với căn nhà thân thương đã xa cách mất mười tháng trời, cả căn phòng như tỏa ra thứ không khí xa lạ. Thực ra đồ đạc trong nhà chẳng hề thay đổi, cách bài trí cũng vẫn vậy, gần như chẳng có gì thay đổi, mọi đồ đạc của người đàn bà kia đã được Tề Cường thu dọn sạch sẽ từ lâu. Thế nhưng Thẩm Anh Nam đứng giữa căn phòng, bối rối chẳng biết làm gì như một vị khách không được chào đón.
Có thể nhận thấy rằng Tề Cường cũng đang cố gắng để xóa tan không khí bối rối này. Có lẽ cả anh ta và Thẩm Anh Nam đều đang mơ hồ, có lẽ anh ta thậm chí chẳng hề có hứng thú gì với thân thể của Thẩm Anh Nam, phục hồi hôn nhân chẳng qua chỉ là trở lại ở chung một mái nhà, hai năm nữa sẽ sinh một đứa con, rồi ngày tháng cứ thế qua đi. Nhưng điều anh ta đạt được ít nhất cũng là có thể thoải mái để tiền mặt ở nhà.
Đàn bà đáng sợ biết bao, li hôn một lần mà mệt mỏi đến vậy. Ngay cả Thẩm Anh Nam li hôn rồi cũng trở thành yêu quái, đánh cướp tiền của anh ta mà chẳng chút mềm lòng.
Thôi bỏ đi, những tâm trạng không hay này tốt nhất nên dừng lại, giờ đang là lúc cần giải quyết những việc chính.
Thế là Tề Cường liền ngồi xuống xô-pha, cởi cái cúc áo đầu tiên. Một lúc sau anh ta lại kêu nóng, lại cởi tiếp cái cúc áo thứ hai và thứ ba.
Vốn dĩ chẳng cần bất cứ cái cớ nào, muốn lên giường thì cứ nói thẳng ra, ở với nhau đã mấy năm rồi, tự nhiên lại trở nên khách sáo. Tề Cường ý thức được điều này liền vội vàng sửa đổi. Anh ôm chầm lấy Thẩm Anh Nam, khẽ giọng nói:
- Vào phòng ngủ đi!
Thẩm Anh Nam vào phòng ngủ, trong lòng thầm mong thân thể có thể nhanh chóng nóng lên, đây là quyền lợi cũng là nghĩa vụ của đàn bà. Thế nhưng cô lại cảm thấy bản thân như một con cá đông lạnh được lấy ra từ tủ đá, toàn thân cứng đờ, chẳng thể động đậy.
Cũng may đôi bên cũng vẫn như là người quen, chẳng cần phải “thăm dò” đã có thể hòa vào với nhau. Cảm giác cũng được, ít nhất thì đây cũng là lần đầu tiên