Tác giả: Tử Tô Thủy Tụ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341320
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1320 lượt.
“gặp lại” sau 10 tháng li hôn. Cũng may là Tề Cường không bị liệt dương, nếu không thì cả hai chẳng biết phải xuống nước như thế nào.
Sau cuộc hội ngộ, Thẩm Anh Nam vội vàng rời đi. Cô bảo Tề Cường lái xe đưa cô đến dưới công ty cũ, cách ga tàu điện ngầm không xa rồi chậm rãi đi bộ.
Cô không hề nói cho Tề Cường biết chuyện mình đã từ chức, mở một cửa hàng lẩu và từng lên giường với người đàn ông tên Tưởng Đại Bình kia.
Cô muốn để cho Tề Cường nghĩ rằng suốt 10 tháng nay cô vẫn ở nguyên vị trí cũ để chờ đợi anh.
***
Hiện giờ có lẽ là khoảng thời gian ngọt ngào nhất của Đổng Du, gạt bỏ hết những hoài nghi về Bác Đạt Vĩ, chuyên tâm chờ đợi ngày sinh mệnh nhỏ bé kia chào đời. Cái cảm giác mong chờ ngày cái sinh linh bé bỏng ấy chào đời thật hạnh phúc biết mấy. Đối với một người phụ nữ, nó có tác dụng làm đẹp hiệu quả hơn nhiều so với việc đắp mười cái mặt nạ dưỡng da.
Vì vậy, sau 3 tháng thai nghén, Đổng Du bỗng trở nên tươi tắn lạ lùng. Cái bụng mặc dù vẫn phẳng lì như vậy nhưng nếu sờ vào vẫn có thể cảm nhận được một khối cưng cứng. Bác sĩ nói kích thước thai nhi hơi nhỏ, phát triển bình thường, nhưng đã có thể nghe thấy tim thai và bảo Đổng Du tăng cường dinh dưỡng.
Mỗi tuần 100 tệ tiền thức ăn rõ ràng không thể đủ, bởi vì Đổng Du thèm ăn chưa từng thấy, đêm nào đi ngủ cũng chảy nước dãi vì nằm mơ được ăn chân giò lợn. Những cơn thèm ăn liên tục tìm đến, lúc thì thích ăn mặn, khi lại thèm anh đào…
Bác Đạt Vĩ liệu có chấp nhận việc ăn uống đáng sợ của Đổng Du không? Đương nhiên là không. Có thai cũng cần có tính tự giác, đừng tưởng rằng cả thế giới này đều phải phục vụ một mình cô. Hơn nữa, đứa trẻ ra đời rồi càng cần phải chi tiêu nhiều hơn, nào là tiền sữa, tiền bỉm, tiền đồ chơi, tiền gửi đi nhà trẻ, tiền học phí… Thu nhập của Đổng Du một tháng được bao nhiêu chứ?
Cái thai còn chưa thành hình, Bác Đạt Vĩ đã từ hưng phấn trở nên lo lắng. Anh ta ngày đêm tính toán, tính toán đến điên đầu rồi gào lên:
- Thôi đừng sinh nữa!
Lúc Bác Đạt Vĩ nổi điên, Đổng Du chẳng thèm đếm xỉa đến anh ta. Bác Đạt Vĩ dang chân dang tay, chiếm mất hai phần ba diện tích của cái giường khiến cho Đổng Du phải thu người vào một góc, vừa đọc sách vừa gặm táo.
Bác Đạt Vĩ luôn cổ vũ Đổng Du ăn táo bởi vì táo là phúc lợi mà nhà trường phát cho Bác Đạt Vĩ, hết thùng này đến thùng khác, ăn chẳng hết đến nỗi để thối cả ra.
Thứ quả mà Đổng Du ghét nhất chính là táo, thế nhưng với tiền đề là chỉ có một loại quả là táo thì cô lựa chọn nhắm mắt mà nhai nuốt. Ăn táo cũng tốt mà, giúp đẹp da cho đứa bé.
Gặm xong quả táo, lúc tắt đèn đi ngủ thì Bác Đạt Vĩ đã nhắm mắt rồi. Đổng Du lấy tay khẽ chạm vào người anh ta.
Thời gian ba tháng đầu đã qua đi, cũng nên cho Bác Đạt Vĩ một chút “phúc lợi”. Mặc dù chẳng thể nhiều như táo được phát nhưng ít nhất cũng có thể giải quyết được cơn thèm thuồng của anh ta.
Thế nhưng Bác Đạt Vĩ chẳng buồn đếm xỉa, anh ta bực bội gạt tay Đổng Du ra rồi quay người ngáy khò khò.
***
Kiếp nạn của Đổng Du chính là Tả Gia Thanh.
Lô hàng hóa chất của Tả Gia Thanh được ông chủ của Đổng Du chấp nhận thu mua. Để cảm ơn Đổng Du, Tả Gia Thanh một mực đòi mời cô ăn cơm. Đổng Du vội vàng nhận lời, bởi vì cô không dám từ chối, bởi vì sẽ lại đến văn phòng cô, lại lần nữa diễn thuyết trước mặt đồng nghiệp của cô. Đây là lần thứ ba Đổng Du ăn cơm với Tả Gia Thanh kể từ khi gặp lại. Hai lần trước, Đổng Du chưa từng được ăn uống thoải mái, không phải là vì thức ăn không ngon mà là vì Tả Gia Thanh cứ luôn miệng ba hoa. Hôm nay Đổng Du chọn nhà hàng đồ nướng Pháp. Đối mặt với những món thịt ngon lành ấy, nói thực lòng là Đổng Du vô cùng thèm thuồng, thế nhưng cô vẫn phải cố gắng kìm nén.
Trong lúc ăn cơm, Đổng Du đã nói thẳng với Tả Gia Thanh, lô hóa chất ấy đã bán được rồi, sau này chớ có tùy tiện đến công ty tìm cô, gây ảnh hưởng xấu đến cô.
Tả Gia Thanh ậm ậm ừ ừ, nhưng đến khi nghe ra ý của Đổng Du, anh ta liền trợn mắt nhìn Đổng Du, nói:
- Em đang nói gì vậy? Nói thế nào chúng ta cũng là bạn bè của nhau, anh đến tìm em thì có gì mà ảnh hưởng xấu đến em chứ?
Đổng Du cảm thấy không thể dây dưa với loại người như Tả Gia Thanh, liền thẳng thừng nói:
- Tả Gia Thanh, anh đã kết hôn rồi, tôi cũng sắp có em bé, chúng ta không có quan hệ gì hết!
Thấy Đổng Du nghiêm túc như vậy, Tả Gia Thanh cũng đành phải nghiêm túc theo. Anh ta nói:
- Đổng Du, cho dù em nghĩ thế nào thì trước đây cũng là do anh không phải với em. Anh chỉ coi em là bạn bè, quan tâm đến em, thậm chí là chăm sóc. Nhưng em yên tâm, anh chẳng có ý đồ gì đâu!
Trông Tả Gia Thanh có vẻ thành khẩn. Nhưng cứ nghĩ đến cái tin nhắn chết tiệt của anh ta là cô lại tức lộn ruột.
Đương nhiên Đổng Du không dám nổi điên vì còn phải ăn cơm của người ta mời mà. Thế là cô liền cúi đầu cắt thịt. Vì không quen sử dụng dao nĩa nên con dao cứ cứa vào dĩa ken két.
Trong bữa ăn, Tả Gia Thanh vẫn thao thao bất tuyệt. Nội dung diễn thuyết của anh ta bao gồm cuộc sống hôn nhân ảm đạm của mình cho đến gánh nặng sự nghiệp… T