Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ

Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ

Tác giả: Kim Nhật Si

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341710

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1710 lượt.

khí, lạnh lùng cảnh cáo nó: “Còn đi theo bản tiên nữa thì đừng trách ta vô tình”. Hồ ly liền biến mất ngay. Sáng hôm sau, trước cửa động phủ của ta lại có một giỏ đầy quả tươi.
Vài ngày sau, thậm chí còn có cả một bầu rượu.
Một đêm nọ, ngoài trời tiếng mưa gió đì đùng. Ta bị tiếng mưa đánh thức, ngồi dậy tìm chút nước uống, lại phát hiện con hồ ly đó đang co ro trước động phủ của ta, nửa bộ lông màu trắng bạc đã bị nước mưa làm ướt đẫm, trông vô cùng nhếch nhác.
Bầu trời vẫn trong xanh nhưng nhiệt độ không khí lại có chút khô nóng. Trong động phủ yên tĩnh, nhưng nếu lắng tai nghe thì lại loáng thoáng nghe thấy tại trù phòng* phía sau đang vang lên tiếng động kỳ lạ.
Không biết chừng lại là một con chuột tham ăn nào đó. Ta nghĩ như vậy nhưng vẫn nhẹ nhàng đi vào trù phòng, vừa nhìn một cái, ta lập tức sững người.
Nồi và bếp tỏa ra nhiệt khí, một nam tử cao lớn đĩnh đạc đang miệt mài đứng bên bếp lò... để nhặt đài sen.
Lúc lâu sau, Xà yêu tại Bích đàm trên núi đưa đến cho ta một chén chè hạt sen. Ta nhìn những giọt nước đọng dọc theo bên ngoài chén, có thể thấy nó đã từng được đặt vào khe suối để làm mát.
* Trù phòng: Nhà bếp.
Ta đang ngủ.
Đột nhiên cảm thấy trên môi dường như có vật gì lướt qua, ta hơi chau mày. Ta hơi chau mày, bất giác mở miệng nói: “Chi... Chi Liên đế quân”.
Có tiếng thở dài nhè nhẹ của một nam nhân.
Cảm giác kỳ lạ lướt qua trong lòng ta, thế nhưng ta không thể mở mắt ra được, trong đầu ta chỉ là một khối mơ màng dày đặc, ta căn bản không thể khống chế được mình.
Không biết qua bao lâu, một tiếng nói của nữ nhân cung kính vang lên: “Hoành Thanh đế quân, còn một canh giờ nữa là trời tối, để thị nữ của ngài lưu lại đây sợ rằng không thích hợp, hay là để tiểu tiên đưa nàng ấy đi ra ngoài”.
Hoành Thanh vẫn chưa trả lời, ta liền giật mình, mở miệng nói: “Chờ đã”.
9.
Chờ tiên nữ kia đi ra ngoài, ta vội vàng kéo Hoành Thanh lại, đem chuyện của Hoàng kim giao long kể lại cho hắn. Hoành Thanh nghe xong, trên mặt rõ thêm vài ý cười hỏi: “Muội cất công chạy qua đây chính là để truyền lại vài câu thế này thôi sao?”. Ta đáp: “Đúng thế!” Hoành Thanh nói: “Động cơ thì tốt, nhưng lại quên không bảo vệ bản thân cho tốt. Hoa đào nở trong khu rừng này hơi lạ, ở sâu trong rừng có kết tụ một tầng đào hoa chướng. Nếu như không phải tiên nữ của Linh Tựu cung canh giữ tại đây lúc trước trùng hợp nhìn thấy muội đi bên cạnh ta, nên đưa muội đến đây thì không biết họ còn ghép cho muội cái tội danh gì đây?”.
Trong lời nói của hắn có ý chế giễu, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự lo lắng, trong lúc nói chuyện, hắn ngồi xuống bên giường, nhẹ nhàng nắm lấy một bàn tay của ta.
Đột nhiên ta cảm thấy không được tự nhiên.
Hoành Thanh thích đùa giỡn, thậm chí đã từng làm không ít chuyện điên rồ khiến người ta phải trợn mắt há mồm, thế nhưng đây lần đầu tiên ta thấy hắn nghiêm chỉnh cầm tay và nói chuyện với ta như thế này. Hơn nữa, bây giờ tình trạng của ta có thể được xem là không ổn cho lắm.
Ta rút tay về, cười khan: “Vậy sao, bảo sao ta cứ cảm thấy thân thể không thể cử động được”.
Hoành Thanh nói: “Tuy đã cho muội uống thuốc để bài trừ chướng khí, nhưng muốn cho dược hiệu tan hết còn phải đợi một chút nữa”.
Ta nói: “Vậy... bên Chi Liên đế quân, phiền huynh đi nói với y một tiếng”. Hoành Thanh gật đầu. Ta nói: “Vừa nãy... vừa nãy tiên nữ của Linh Tựu cung có nói, ta ở đây dường như không tiện lắm”.
Hoành Thanh cười nói: “Muội cứ ở đây đi, chẳng lẽ muội sợ ta?”.
Ta vội nói: “Ta chỉ sợ có người hiểu nhầm thôi. Hoành Thanh, ta nhớ... huynh từng nói giữa chúng ta có hôn ước, là thật hay giả vậy?”.
Hoành Thanh im lặng, nụ cười trên mặt vụt tắt: “Đương nhiên là thật rồi. Chẳng qua... đó chỉ là lời hứa miệng, chưa dùng văn thư để ước định”.
Ta nhẹ lòng hẳn, vội vàng nói: “Nếu đã chỉ là lời nói miệng, bây giờ huynh lại một lòng cầu thân Đế Cơ như vậy cứ xem như chưa có chuyện này đi nhé. Huynh yên tâm, về sau ta tuyệt đối sẽ không nhắc tới chuyện này nữa, cho dù đến trước mặt Thiên Đế ta cũng sẽ giữ mồm giữ miệng”.
Thẳng thắn nói ra như vậy, ta cứ tưởng Hoành Thanh nghe xong sẽ trút được nỗi lòng giống ta... Thế nhưng hình như hoàn toàn không phải như thế.
Hắn buông tay, không tán thành cũng chẳng phản bác, chỉ nói: “Muội cứ nghỉ ngơi đi”, sau đó đi ra ngoài.
Hay là ta nói năng thẳng thắn quá, làm tổn thương lòng tự trọng của hắn rồi?
Nhìn khung cảnh xung quanh, hiển nhiên ta đang ở trong một tòa lầu các. Minh châu tỏa sáng giống hệt ban ngày, bài trí tao nhã, bạch sa nhẹ như làn khói mỏng được treo trên mái hiên. Nhìn xuyên qua khi tấm bạch sa phất phơ lên xuống, thấy những cây đào nở hoa vô cùng rực rỡ, cành đào quấn lấy ban công, vây quanh nhà thủy tạ.
Nếu đã nhờ Hoành Thanh báo cho Chi Liên đế quân, thì cũng không cần thiết phải gặp mặt nữa rồi, ta rõ ràng có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng chẳng hiểu tại sao, trong lòng lại cảm thấy hơi hụt hẫng.
Ta nhìn chằm chằm mấy khóm hoa đào cách một tầng sa mỏng, không biết có phải do nghĩ tới nhiều q