Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ

Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ

Tác giả: Kim Nhật Si

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341782

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1782 lượt.

a đăng chói mắt, cơn gió mát ban đêm gợi nên tiếng sóng nước mênh mang, thêm vào đó là tiếng cười đùa của nam nữ xung quanh, gần gần xa xa.
Có người nhỏ tiếng bàn luận: “Diêm Vương và Diêm Hậu nương nương quả thật rất yêu thương nhau. Vì để khiến cho Diêm Hậu nương nương vui lòng, Đại vương đã tốn không ít tâm sức rồi”.
“Thật không thể tưởng tượng nổi bình thường Diêm Vương điện hạ lạnh lùng vô tình như vậy mà cũng có lúc trở nên dịu dàng nhu nhược đến thế này, Nương nương quả thật là nữ tử hạnh phúc nhất trong thiên hạ”.
Ta dè dặt liếc nhìn Đế quân, muốn nói lại thôi.
“Có gì thì nói đi.”
“Cánh tay không đau nữa, huynh có thể thả ra được rồi, thả tay muội ra được rồi.”
“Ừ”
Đế quân quả nhiên không xoa nữa, nhưng cũng không có ý định tránh ra chỗ khác, tay chân ta chỉ cần duỗi ra một chút thôi đã có thể đụng vào người y… Loại áp lực vô hình này quả thật khiến người ta đứng ngồi không yên!
Thân thể càng co lại nhỏ hơn, bởi vì khoảng cách quá gần, nhiệt độ cơ thể truyền qua người đối phương, ngay đến hơi thở dường như cũng hòa quyện vào nhau. Đúng vào lúc bản tiên cô cảm thấy không thể nào điềm nhiên như không có gì mà đụng chạm thế này nữa thì Đế quân nhẹ mở miệng: “Việc tìm pháp thân của Cơ Canh ta đã an bài ổn thỏa rồi. Chờ đến khi Đại sư huynh quay lại, hai người lập tức khởi hành trở về nhân gian đi”.
Ta lập tức phản đối; “ Muội và Đại sư huynh cũng là người được Sư tổ giao phó trách nhiệm đi tìm thanh kiếm, sao có thể rút khỏi chuyện này được?”
Đế quân vẫn kiên nhẫn: “Cơ Canh quả thật được giấu ở một nơi nào đó trong phủ Diêm Vương. Chuyện này có ta thâm nhập vào đó lén tìm kế sách là được rồi, muội và Đại sư huynh mà nhúng tay vào, nếu như không cẩn thận, ngược lại sẽ rút dây động rừng. Hơn nữa muội không có pháp thuật phòng thân, cần gì phải lội vào chỗ nước đục này?”.
Ta nghiến răng cười đáp: “Lúc ở Tha Nga sơn sao sư huynh không sớm nói như vậy đi? Bây giờ muốn ta không lội vào chỗ nước đục này, quá muộn rồi”.
Đế quân lạnh lùng nhìn ta, ta lập tức nhút nhát cúi đầu.
“Sư muội quả thật có lòng. Nhưng vẫn có điều ta không hiểu được.”
“Cái…cái gì?”.
“Lúc nãy thấy sư muội ôm đèn lồng đi qua đi lại trên cầu, chẳng lẽ là thật sự động lòng, muốn tìm lang quân như ý tại địa phủ này?”
Đế quân của ngày hôm nay dường như có chút ngang ngạnh.
Ta không dám tỏ ra quá bất mãn, chỉ nhỏ tiếng nói: “Cầm đèn chẳng qua là do quy định của hội Du Đăng. Ngược lại Nhị sư huynh cùng vị Diêm Hậu kia hình như có gì dây dưa không rõ. Muội thấy Diêm Vương điện hạ chẳng phải loại người có thể để mình đội mũ xanh đâu, sư huynh cẩn thận không thì rước hoạ vào thân đấy!”
Nhiệt độ xung quanh bỗng chốc như giảm xuống vài độ, thân hình của nam tử gần trong gang tấc tạo ra một luồng áp lực cực lớn
“Sư muội coi ta là người như vậy sao?”
Ta nhất thời lòng dạ rối bời, không biết lấy đâu ra sức lực mà đẩy được y ra, thân thể lấy lại tự do, lúc này ta mới thoát khỏi cảm xúc khác thường đang chực bùng nổ mà thở phào nhẹ nhõm
“Muội có thấy huynh như thế nào đi chăng nữa cũng không quan trọng”, bất luận ra sao thì cũng không thể tiếp tục chủ đề này được nữa. Ta rời ánh mắt sang chỗ khác, nhờ như vậy ta mới thấy được sự việc khác thường đang diễn ra: “Kỳ lạ, vì sao trên mặt hồ lại nổi nhiều đèn lồng như vậy?”
Nói xong, ta giả vờ điềm nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra mà bước đến đối mặt với Đế quân, nhìn tới nhìn lui. Lúc này, ta quả thật cảm thấy có chút quái lạ. Bởi vì mặt hồ lúc đầu còn yên ả trống không, bây giờ có vô số đèn lồng trôi nổi bồng bềnh, mỗi chiếc đều phát ra ánh sáng màu hồng nhạt, vô cùng đẹp đẽ. Ta nghĩ lại, mang máng nhớ tới tết Trung Thu ở nhân gian có một tập tục, chính là thả một con thuyền nhỏ vào nước sông dưới ánh trăng, để cầu phúc cho gia đình cho năm sau. Nghĩ đến đây, ta cảm thấy vô cùng xúc động, quét mắt nhìn chiếc đèn lồng mình đã mang đến.
Trong lúc liếc mắt, vô tình thấy Cơ Canh đang dùng vẻ mặt kỳ quái mà nhìn ta
Vẻ mặt của tên nhóc này từ nãy tới giờ đều không bình thường, ta cũng chẳng thèm để ý tới nó. Chỉ là muốn đèn lồng trôi nổi trên mặt nước hình như phải có thêm chút pháp lực mới được, ta bất giác hơi chần chừ. Lúc này mới nghe thấy tiếng nói của Đế quân:”Nếu như muội đồng ý, có thể giao chiếc đèn lồng ấy cho ta, ta có thể làm nó có thể nổi trên mặt nước giống như những cái kia”.
Ta thầm mừng trong lòng. Một là, bởi vì đã có thể thuận lợi đổi chủ đề khác, không cần phải nói đến những chuyên khó xử kia nữa; hai là, hiếm khi Đế quân mở lời trước như vậy, nghĩ kĩ lại thì dường như cũng có ý tốt. Chắc là y muốn bỏ đi sự gượng gạo khi nãy, không tiếp tục khiến bản thân khó xử nữa, như vậy thật tốt
Ta không hề do dự đưa chiếc đèn lồng qua. Nhưng mà, sao vẻ mặt của Cơ Canh lại càng quái lạ hơn nữa thế? Lại còn ráng sức nháy mắt với ta làm gì?
Hình như nó định mở miệng nói cái gì đó, nhưng Đế quân kịp thời đưa mắt nhìn, nó lập tức hoảng sợ ngậm chặt miệng, tiếp đó dùng ánh mắt thương hại mà nhìn ta. Thấy nó như vậy, ta liền có chút


pacman, rainbows, and roller s