Tác giả: Hiểu Đơn Đinh Đông
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341247
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1247 lượt.
hi tan làm, Mạch Khiết về nhà, phát hiện ra một bóng người quen thuộc đang đi đi lại lại dưới tòa nhà chung cư của cô.
Vừa nhìn thấy Mạch Khiết, anh liền bước vội tới. Thì ra là Châu Vũ Mân.
Thần sắc của anh hơi căng thẳng, không nói gì mà giơ ngay ra một phong bì thư:
- Cô Mạch Khiết, phiền cô đưa cái này cho chị gái cô, tôi… tôi có lỗi với cô ấy…
Trong đầu Mạch Khiết nổ “đoàng” một tiếng như thể quả lựu đạn bị nổ tung, anh ấy có lỗi với chị gái, anh ấy đã làm việc gì có lỗi với chị mình? Nhưng anh không giải thích, nhét phong thư vào tay cô rồi bước đi ngay, phía sau lưng chiếc áo phông màu lam đầy vệt mồ hôi.
Mạch Khiết mở phong thư ra, bên trong là năm tờ tiền màu phấn hồng[1'>.
[1'> Tờ tiền mệnh giá 100 tệ.
Mạch Khiết ngẩn người, sao anh ấy lại nhờ mình chuyển 500 tệ cho chị gái nhỉ?
Mạch Khiết vội vàng lấy di động ra gọi cho chị gái, điện thoại vừa được kết nối đã nghe thấy tiếng kêu “ối, ối” thảm thiết từ đó truyền tới, rồi liền nghe thấy tiếng của chị gái:
- Tiểu Khiết, chị đang ở phòng bấm huyệt.
Mạch Khiết suýt hỏi:
- Chị sao vậy? Lại bị đánh rồi à?
Giọng của chị gái đột nhiên nhỏ hẳn xuống:
- Không phải chị… là Trần Hạo.
Qua điện thoại nói cũng không rõ ràng được, Mạch Khiết đành nói:
- Em đến tìm chị ngay đây!
Khi Mạch Khiết đến nhà chị gái thì họ đã quay về rồi, Trần Hạo nằm trong phòng ngủ ở tầng 2 kêu than, chị gái đang ở trong nhà bếp tầng 1 bận rộn nấu cơm.
Mạch Khiết khẽ hỏi:
- Anh rể bị người ta đánh à? Có phải là lại nợ nặng lãi không?
Trần Hạo đã quen thói cờ bạc, thường xuyên nợ tiền người ta để đánh bạc cho nên cũng thường xuyên bị đánh đòn, lần nào như vậy Mạch Khiết cũng đều lo lắng thay cho chị gái bởi vì chị gái sẽ trở thành bầu trút giận của anh ta. Những người đàn ông kém cỏi có một đặc điểm chung, chính là đánh vợ.
Chị gái cô nói:
- … Không phải!
Mạch Khiết không nói gì, vén ống tay áo của chị gái lên, muốn xem vết thương trên người chị gái, nào ngờ chị đẩy Mạch Khiết ra, mặt thoáng ửng hồng:
- Đừng ngốc nữa!
Mạch Khiết cảm thấy bây giờ mình sắp biến thành phản xạ có điều kiện rồi, chị gái có bất cứ chuyện gì toàn thân cô đều căng thẳng, chân tay run lẩy bẩy, ai bảo nhà họ chỉ có hai chị em gái chứ! Không có anh em trai, bố lại mặc kệ bọn họ, có thể để mặc cho tên đàn ông thối tha đó ức hiếp chị gái.
Mạch Khiết rút từ trong túi ra số tiền mà Châu Vũ Mân nhờ cô đưa cho chị gái.
- Người khách thuê phòng mà em giới thiệu cho chị bảo em đưa số tiền này cho chị, có phải là anh ấy đã nợ tiền thuê nhà của chị không?
Chị gái ngẩn người, vội vàng đẩy ra:
- Tiểu Khiết, số tiền này không thể nhận được, em hãy trả lại cho anh ấy, còn nữa… – mặt cô càng đỏ ửng thêm – bảo anh ấy lần sau ra tay không nên quá nặng…
A! Mạch Khiết đã kịp phản ứng lại, chỉ lên trên tầng trên:
- Ý chị là… là do Châu Vũ Mân đánh?
Chị gái thở dài, gật đầu:
- Thực ra lỗi do chị cả.
Thì ra hôm đó anh rể nằm ườn tới tận trưa mới dậy, đồ ăn chị gái cô nấu không hợp khẩu vị của anh ta, anh ta nổi xung lên túm lấy chị gái cô tát liền mấy cái, vừa vặn đúng lúc Châu Vũ Mân đi qua cửa, hét lên:
- Sao anh lại đánh phụ nữ chứ?
Nói qua nói lại một lát, hai người đã động thủ. Trần Hạo chỉ biết đánh phụ nữ đâu có thể là đối thủ của Châu Vũ Mân được, loáng cái đã nằm vật xuống sàn nhà không nhúc nhích nổi nữa.
Mạch Khiết đã hiểu rồi, số tiền này chắc là Châu Vũ Mân nhờ cô chuyển tới chị gái cô để trả tiền mát xa bấm huyệt.
Chị gái nói:
- Thực ra còn phải cám ơn sự giúp đỡ của anh ấy, anh ấy cũng là người tốt, mới đến đây ở mấy hôm mà đã sửa hết cửa kính hỏng của nhà chị, bóng đèn cháy cũng được sửa và thay hết cả.
Mạch Khiết nghĩ thầm, thảo nào hôm nay sau khi bước vào cảm giác trong phòng sáng hơn trước nhiều.
Mạch Khiết nói:
- Em sao dám giới thiệu bừa người thuê phòng cho chị được chứ? Chị ở nhà một mình trong thời gian dài chẳng khác gì người độc thân, có một người đàn ông còn chẳng bằng nuôi một con chó, nếu khách thuê phòng trọ mà không tốt thì lại chẳng khác gì dẫn sói vào nhà sao?
Mạch Khiết nghĩ đến con bé Tiểu Ngọc lần trước chẳng khác gì một con sói cái.
Chị gái nói:
- Châu Vũ Mân thích ăn thịt băm xào khoai tây, hôm nay chị đặc biệt làm cho anh ấy, cũng không biết anh ấy có về ăn cơm không…
Con người chị gái, tính cách rất kín đáo, mặc dù ngoài miệng chị không nhắc đến Châu Vũ Mân đánh Trần Hạo, nhưng chị đã đặc biệt nấu món ăn mà anh thích ăn đã chứng tỏ lập trường trong nội tâm của chị rồi.
May mà trong di động của Mạch Khiết đã lưu lại số điện thoại của Châu Vũ Mân, Mạch Khiết vội vàng ra ngoài gọi điện thoại cho anh.
Điện thoại vừa mới kết nối đã vang lên giọng nói đầy căng thẳng của Châu Vũ Mân:
- Cô Mạch, chị cô có phải là rất tức giận hay không? Tiền có đủ không?
Mạch Khiết dùng giọng nói nhẹ nhàng, dịu dàng nhất trên đời nói:
- Châu Vũ Mân, anh mau trở về ăn cơm đi, chị tôi đã nấu món thịt băm xào khoai tây mà anh thích ăn. Còn nữa, đừng gọi tôi là cô Mạch, nghe xa