Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh
Tác giả: Hiểu Đơn Đinh Đông
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341210
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1210 lượt.
i cùng anh cũng thẹn thùng và đón lấy bát ăn mì, luôn miệng khen ngợi:
- Tiểu Khiết, em giỏi thật đấy! Em gái của anh lớn khôn rồi…
Mạch Khiết chăm chú nhìn anh, ngay cả ăn mì thôi mà anh cũng có thể nho nhã đến thế, thực khiến cho người ta ái mộ.
Chuông cửa kêu vang, Mạch Khiết chau mày, lúc này còn ai đến nhỉ, khó khăn lắm mới có cơ hội được ở riêng bên cạnh anh Tiêu Ly, ở đâu lại rơi xuống một ông sao chổi, đúng là chuyên để làm cụt hứng người ta.
Nhìn qua mắt mèo, cô gái đứng bên ngoài cửa đang xách giỏ hoa quả chính là Mai Nhược Thần.
Mạch Khiết cười khẩy trong lòng, đúng là không thể nhìn người mà bắt hình dong, mình đã đánh giá thấp cô ta rồi. Xem ra cô ta cũng giống mình, đã ngầm nhờ người để mắt tới Tiêu Ly, biết rằng người ta ốm nên đến để thể hiện sự ân cần chu đáo.
Mạch Khiết buộc phải mở cửa ra, vừa nhìn thấy Mạch Khiết, Mai Nhược Thần vốn đang tươi cười bỗng chốc thay đổi sắc mặt, hỏi đầy vẻ kinh ngạc:
- Tại sao cô lại ở đây?
Mạch Khiết nhướng mày hỏi lại:
- Cô có thể đến, tôi lại không thể đến sao?
Trong phòng truyền ra giọng nói của Tiêu Ly:
- Tiểu Khiết, là ai đến vậy?
Khuôn mặt lạnh lùng của hai cô gái bỗng chốc đều tươi cười hớn hở, Mạch Khiết nhiệt tình nói:
- Là Mai Nhược Thần đến thăm anh.
Mai Nhược Thần xách giỏ hoa quả bước vào, nói với Tiêu Ly:
- Sớm biết anh có người chăm sóc, em cũng không đặc biệt đến thăm anh nữa.
Rõ ràng là muốn đạt được nhưng mà lại đến chậm lại cứ giả vờ như không để tâm, đây chính là mánh khóe của phụ nữ, mánh khóe của phụ nữ có học.
Mai Nhược Thần nói vẻ rất tỉnh bơ, nhưng lại vội vàng ngồi xuống lấy từ trong giỏ hoa quả ra một quả táo:
- Em gọt táo cho anh ăn nhé, anh ốm nên phải ăn nhiều hoa quả.
Tiêu Ly cười, nói:
- Các em đối với anh thật tốt, Tiểu Khiết nấu mì cho anh, em gọt táo cho anh, các em còn đang đi học, tính cách lại lương thiện như vậy, chắc chắn có thể trở thành đôi bạn thân.
Mai Nhược Thần nhìn bát mì, khóe môi thoáng hiện lên nét cười giễu cợt, nhưng ngay lập tức liền biến mất, miệng lại nói:
- Bạn của anh chẳng phải là bạn của em sao, phải vậy không Tiểu Khiết?
Đằng sau thái độ lịch sự đó chẳng phải là muốn huênh hoang mối quan hệ của cô ta với Tiêu Ly thân mật gần gũi hơn mình sao? Cũng không nhìn kĩ xem Mạch Khiết ta đây là ai, thật không ngờ lại muốn giở trò khua môi múa mép trước mặt tôi.
Mạch Khiết khẽ cười, nói với Tiêu Ly:
Bao nhiêu năm không gặp, chúng ta thực sự đã trở nên xa lạ nhiều rồi.
Anh ta kinh ngạc nhìn Mạch Khiết:
- Tiểu Khiết, làm sao vậy?
- Từ anh em trở thành bạn bè rồi! Sau này còn không biết sẽ trở thành gì nữa chứ?
Anh bật cười, đột nhiên ho sặc sụa, Mạch Khiết và Mai Nhược Thần người đưa thuốc, người đưa nước, người bên trái, người bên phải, bệnh nhân Tiêu Ly bị kẹp ở giữa. Hai cô chằm chằm nhìn thẳng vào nhau, ánh mắt tức giận có thể đâm thủng đối phương nhưng trên mặt lại vẫn thể hiện ra sự quan tâm hết mức.
Tất cả mọi phụ nữ đều là diễn viên!
Tiêu Ly không hề hay biết. Người đàn ông đơn thuần này, trong thế giới của anh ta chỉ có duy nhất một người phụ nữ, đó là Hướng Đình Đình.
Anh vuốt tóc Mạch Khiết an ủi:
- Tiểu Khiết ngốc nghếch, em mãi mãi là cô em gái bé bỏng của anh.
Đôi mắt Nhược Thần trân trân nhìn cử chỉ thân mật giữa Mạch Khiết và Tiêu Ly đang diễn ra trước mắt cô ta, khóe môi khẽ nhếch lên rồi cúi mặt vẻ cô quạnh.
Khi Mạch Khiết vào bếp rửa bát, Mai Nhược Thần đem một ít hoa quả vào.
Giữa tiếng nước chảy rào rào, Mạch Khiết nghe thấy Mai Nhược Thần nói:
- Anh ấy coi cô mãi mãi là em gái, cô thật là hạnh phúc, mãi mãi có một người anh trai như vậy.
Mạch Khiết ngẩn người đang suy ngẫm sao cô ta lại nhấn mạnh “em gái” “anh trai” hồi lâu mới định thần lại và hiểu được ý tứ của cô ta, lập tức phản bác lại:
- Em gái có đôi khi còn được thương yêu hơn cả vợ nữa kia!
Cô ta lướt nhanh nhìn Mạch Khiết một cái, ánh mắt đó đã lộ ra tất cả mọi điều cô ta muốn che giấu.
Cô ta hỏi nhỏ:
- Rốt cuộc cô muốn thế nào?
Mạch Khiết lạnh lùng nói:
- Cô muốn như thế nào thì chính là tôi muốn thế ấy.
Cô ta hất mạnh tay, khiến cho những giọt nước lạnh trong tay cô ta hất vào mặt Mạch Khiết, ngạo mạn ưỡn thẳng bộ ngực đầy đặn:
- Dựa vào thân hình lép kẹp của cô mà cũng đòi tranh giành Tiêu Ly với tôi sao?
Mạch Khiết ngước mắt nhìn cô ta. Đây là cô gái vẫn luôn sống trong vườn trường đại học, cô ta đang đối mặt với một nhân viên thông minh sắc sảo đã trải qua biết bao cuộc đấu tranh chốn công sở.
Phải cho cô ta một bài học mới được, để cho cô ta biết người phụ nữ có bộ ngực to không phải là có thể có được toàn bộ thế giới này.
Mạch Khiết cười nhạt, quay người bước ra khỏi nhà bếp. Ngay trong khoảnh khắc vừa bước vào phòng khách, lập tức chuyển thành một bộ mặt vô cùng đáng thương.
Cô lặng lẽ cầm lấy túi xách, cũng không nói lời từ biệt, quay người đi luôn, Tiêu Ly ở phía sau hỏi:
- Sao vậy Tiểu Khiết?
Mạch Khiết vội vàng bước ra ngoài, đúng lúc đi đến cửa thoáng bước chậm l