Tác giả: Hiểu Đơn Đinh Đông
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341519
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1519 lượt.
ng rồi, còn đặc biệt sai người đi mua một cuốn về xem, cũng coi như là ủng hộ em… Chẳng phải chị nói em đâu, em cũng thật là to gan lớn mật đấy, chủ đề chính bi đát quá. Chị là người biết về em, biết rằng em là cô gái thế hệ 8x, nhưng còn những người không biết sẽ tưởng rằng tổng biên tập là người sinh trước thời kỳ giải phóng cơ đấy! Nhìn xem, là những bài viết gì chứ, không phải bị chồng và bồ của chồng khiến cho khuynh gia bại sản thì là sinh không được con trai cho nên ép bước ra khỏi nhà tay trắng… Nếu cứ hư cấu tạo dựng mãi như thế này, liệu em có đề nghị phụ nữ sẽ quay trở lại mặc quần trinh tiết, bó nhỏ chân, không bao giờ bước ra khỏi cửa hay không? Ha ha ha… Mạch Khiết, chị cũng không thực sự phát hiện ra em lại thực sự truyền thống như vậy.
Cô ta tha hồ nói kháy Mạch Khiết rồi hài lòng ác ý gác máy. Nói thực, trước khi lên kế hoạch xuất bản số đầu tiên tạp chí M Beautiful phiên bản mới, Mạch Khiết đã chuẩn bị tâm lý rất vững vàng, càng bị kẻ khác chế giễu càng chứng tỏ tờ tạp chí này có điểm đặc sắc riêng của mình bởi vì trên thị trường hiện nay không có tờ tạp chí mang hình thức tương tự. Nhưng cô vẫn không thể ngờ được, ông chủ là người không thể chịu được áp lực trước, ông yêu cầu Mạch Khiết triệu tập cuộc họp bộ phận, giọng điệu lo âu canh cánh chỉ trích Mạch Khiết trước tất cả các nhân viên cấp dưới:
Đây là lần đầu tiên Mạch Khiết đưa ra lời hứa chắc chắn, ông chủ thấy cô kiên trì như vậy đành phải tạm dừng lại. Quay trở về phòng làm việc, Lâm Đại đã nghe thấy chút phong thanh bèn gõ cửa bước vào, đế giày cao gót khẽ gõ xuống nền nhà, nét mặt thể hiện sự vui mừng trước tai họa của người khác, nói:
- Mạch Khiết, mình và cậu làm đồng nghiệp với nhau lâu như vậy, đây thực sự là lần đầu tiên mình phát hiện ra thì ra cậu là người cố chấp đến như thế, quyết định làm việc gì thì ngay cả ông chủ cũng chẳng nể nang gì. Cậu được lắm! Đừng trách mình không có nghĩa khí, để mình tốt bụng nhắc nhở cậu nhé, cậu là người làm thuê, tờ tạp chí có kiếm được nhiều tiền thì cậu cũng chẳng lấy được nhiều hơn, thế thì tội gì mà phải chăm chỉ kiên định đến thế chứ? Đắc tội với ông chủ, năng lực của cậu có giỏi đến đâu đi chăng nữa thì cũng có thể làm được gì? Ông ta đuổi cậu đi thì cậu vẫn phải đi, chẳng phải thế sao?
Mạch Khiết lạnh lùng nói:
- Nếu không làm việc gì, chẳng phải cũng phải đi sao? Cậu cũng đừng trách mình không có nghĩa khí không nhắc nhở cậu, ông chủ là kẻ lạnh lùng vô tình, nếu như chỉ làm theo phong cách vốn có, bất kì một người biên tập lâu năm nào cũng đều có thể gánh vác trách nhiệm tổng biên tập, vậy thì cũng có nghĩa là vị trí của cậu không phải là mãi mãi.
Cô ta ngẩn người giây lát, cười khô mấy tiếng, vừa vặn đúng lúc Lý Mộng Long đưa một số tài liệu bước vào, cô ta vội vàng chuyển sang gương mặt khác, tươi cười hớn hở nói:
- Anh chàng đẹp trai, làm việc ở chỗ người cấp trên này của anh có vui không? Suốt ngày bị ông chủ gọi đi họp, thứ cảm giác này có dễ chịu không? Nếu cảm thấy oan ức hãy đến tìm em, ở chỗ em luôn để dành lại cho anh một vị trí.
Lý Mộng Long cười nói:
- Để dành một vị trí ở phòng làm việc của cô thì thà rằng hãy để cho tôi vị trí trong trái tim cô.
Mạch Khiết lườm anh ta một cái, loại người này, dám bạo dạn quấy rối ngay tại văn phòng làm việc của cô, thế mà còn không cảm thấy ngại ngùng.
Lâm Đại lại tươi cười hớn hở:
- Đã để dành cho anh từ lâu rồi, anh không phát hiện ra sao?
Mạch Khiết ho một tiếng, gõ gõ bàn:
- Tổng biên tập Lâm, cô vẫn còn chuyện gì sao? Tôi có chút việc phải bàn bạc lại với Lý Mộng Long.
Cô ta chu môi khẽ sờ vào người Lý Mộng Long, nói với vẻ hơi chạnh lòng:
- Xem kìa, tổng biên tập của các anh ghen rồi, không chào đón tôi, vậy thì tôi đi đây. Khi nào rảnh nhớ hẹn em uống café đấy, anh đã biết số điện thoại của em rồi mà!
Lý Mộng Long đọc vanh vách ra số điện thoại của cô ta:
- Yên tâm đi, tôi đã khắc sâu ở trong não rồi, còn vĩnh cửu hơn cả kim cương cơ.
Mạch Khiết xém chút nữa đã nôn thức ăn từ tối qua ra.
Đợi khi Lâm Đại khuất hẳn, Mạch Khiết còn chưa kịp châm biếm, anh ta đã nói trước:
- Tổng biên tập Mạch, cô nói xem đàn ông bị quấy rối sao lại không có pháp luật bảo vệ nhỉ?
Mạch Khiết biết anh ta muốn ám chỉ việc bị Lâm Đại sờ vào người một cái. Thật đúng là đã được lợi lại còn vừa ăn cắp vừa la làng.
Mạch Khiết vội vàng nắm bắt cơ hội:
- Ôi, anh đang khoe khoang thì phải? Cái gì mà quấy rối chứ, tôi thấy anh rất thích thú mà, còn học thuộc số điện thoại người ta nữa chứ. Tôi thật là phục anh quá, anh không làm cái việc đó thì thực sự là lãng phí nhân tài rồi.
Anh ta cười cười:
- Cô ghen đấy à? Thực ra không chỉ có cô ta, số điện thoại của tất cả mọi người ở đây tôi đều có thể đọc ra vanh vách, chẳng có cách nào cả, khả năng ghi nhớ con số của tôi rất tốt. Cô đừng tức giận, số điện thoại của cô tôi cũng nhớ.
Mạch Khiết hừ một tiếng:
- Con người anh đúng là tự cao tự đại quá, anh không cần giải thích với tôi năng lực siêu phàm của mình.
Anh đặt tập tài liệ