Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ba Nụ Hôn Đổi Lấy Một Đời Chồng

Ba Nụ Hôn Đổi Lấy Một Đời Chồng

Tác giả: Hiểu Đơn Đinh Đông

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341213

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1213 lượt.

u lên bàn cô:
- Mạch Khiết, tôi cảm thấy cô rất thông minh nhưng thực ra cô rất hồ đồ. Làm bất cứ việc gì cũng không để lại con đường lùi cho mình. Cô thấy đấy, M Beautiful không thể làm tiếp được nữa, tôi có thể đi đến chỗ Lâm Đại, còn cô thì sao? Có một số câu nói chỉ cần nói riêng với sếp là được rồi, cần gì phải nói những lời đó trước tất cả mặt mọi người, đến lúc đó thực sự không thể làm tiếp được cô dự tính phải làm thế nào?
Mạch Khiết biết lúc họp hơi kích động, rất không phù hợp với tính cách vẫn luôn điềm đạm khiêm nhường của cô, nhưng…
- Anh không hiểu đâu, nếu như tôi không kiên quyết đến thế chắc chắn sếp sẽ dùng biện pháp mạnh để ép tôi sửa đổi trở lại giống như phiên bản ban đầu. Ông ấy làm việc gì cũng có vẻ thiếu kiên nhẫn.
Mạch Khiết đứng dậy, bước đi bước lại trong phòng:
- Huống hồ tôi tin vào khả năng của mình, người khác phản đối ra sao, con đường mà tôi đã vạch sẵn ra, không ai có thể thay đổi được.
Anh mỉm cười nhìn cô, trong đôi mắt sáng dường như ẩn giấu một ánh hào quang khó có thể nắm bắt được:
- Rất tốt! Tôi nghĩ tôi cũng sẽ kiên trì để làm cấp dưới của cô, đi theo cô!
Di động của Mạch Khiết chợt vang lên, là Mạch Tiểu Lạp gọi điện đến:
- Cô ơi, cháu nói cho cô một thông tin, nhưng cô phải mua quần áo mới cho cháu.
Mạch Khiết thấy hơi sốt ruột:
- Cháu đấy, chẳng phải là cháu muốn kiến tập sao? Mới đến có hai ngày đã chẳng thấy bóng dáng đâu nữa cả? Bây giờ cô đang bàn công việc, không có thời gian nói chuyện phiếm với cháu đâu…
Cô bé hét lên:
- Ơ, thế việc của thầy Tiêu Ly cô cũng không hứng thú sao?
Mạch Khiết vội vàng thay đổi giọng điệu:
- Tiêu Ly, anh ấy làm sao?
- Vậy còn quần áo mới của cháu thì sao?
Mạch Khiết đành phải hứa với cô bé. Cô nhóc này nếu không buôn bán làm ăn thì thật lãng phí nhân tài.
- Hôm nay cháu nhìn thấy thầy Tiêu Ly đến phòng Y vụ của trường, sau đó hỏi thăm thì biết tin là thầy ấy bị ốm, ho liên tục, bạn gái thầy ấy đi rồi, bây giờ ở một mình chắc chắn là không có ai chăm sóc.
Mạch Khiết gác điện thoại, láy túi xách tay rồi đi ra ngoài, Lý Mộng Long cười nói:
- Lại đi đến chỗ của người ta để biểu hiện sao?
Mạch Khiết lườm anh ta một cái, thật đúng là lắm chuyện.
Anh ta lại nhắc nhở cô:
- Nhớ là phải tẩy trang rồi mới đến gặp anh ta. Chẳng phải cô đi gặp anh ta với thân phận là sinh viên học thạc sĩ sao? Ồ, còn cả bộ trang phục hàng hiệu nữa chứ? Bây giờ sinh viên học thạc sĩ đều giàu có như vậy cả sao?
Mạch Khiết cúi đầu nhìn mình, đúng vậy, bộ dạng này, dáng vẻ này sao có thể đi gặp Tiêu Ly được? Chắc chắn anh ấy sẽ nghi ngờ mình mất.
Anh ta nói:
- Đi ra khỏi tòa nhà của công ty, đi về hướng bên tay phải đến ngõ thứ ba thì rẽ vào trong, ở đó có mấy của hàng bán quần áo, chắc là có áo phông và váy phù hợp với sinh viên. Thôi được rồi, tôi đi với cô vậy! Tôi đoán chắc cô chẳng tìm nổi chỗ đó đâu.
Lý Mộng Long đưa cô đến cửa hàng bán quần áo, nói thật nếu như anh ta không đưa cô đến chắc chắn cô không biết trên thế giới này vẫn còn tồn tại loại cửa hàng nhỏ xíu này, chắc chắn không thể tìm ra được.
Quần áo giá rẻ, mấy chục tệ là có thể mua được mấy chiếc áo phông và quần bò, nhưng xem hết một lượt, Mạch Khiết cũng chẳng ưng ý bộ nào cả, Lý Mộng Long sốt ruột nhìn đồng hồ đeo tay giục cô:
- Tôi vốn dĩ còn định trốn giờ làm, bây giờ thì hay rồi, còn phải làm thêm giờ nữa, mau chọn đi chứ, có phải là bảo cô chọn trang phục dạ hội đâu.
Anh lấy từ trên người ma-nơ-canh ra một bộ váy hoa liền:
- Bộ này cũng rất đẹp mà!
Mạch Khiết nhíu mày nhìn cái váy nhàu nhĩ:
- Tôi phải đi đâu để là chứ?
- Còn là lượt gì, mau đi thay đi, nói không chừng tình địch của cô đã đi trước một bước đến nhà thần tượng của cô rồi.
Mạch Khiết đành phải vội vàng thay váy.
Nhìn chính mình ở trong gương mới chỉ mấy phút thôi, đã như chuyển hẳn thành một người khác. Bộ váy cũng khá vừa người nhưng nhìn chất liệu và đường may cẩu thả, mặc vào người chẳng thấy có chút khí chất gì cả.
Lý Mộng Long kéo cô ra, ấn cô ngồi vào trong xe của anh:
- Để tôi đưa cô đi vậy!
Ơ, con người này hôm nay sao lại chu đáo với mình thế, Mạch Khiết tự nhắc nhở mình cần phải đề cao cảnh giác.
Anh từ từ lái xe, nói:
- Tổng biên tập Mạch, cô đối với anh chàng tên Tiêu Ly này thật là dụng tâm quá! Chẳng phải là một anh giáo quèn sao? Có gì mà thích thú theo đuổi vậy?
Mạch Khiết lườm anh ta một cái:
- Đừng cho rằng đi mua quần áo với tôi rồi lại đưa tôi tới nhà Tiêu Ly thì tôi sẽ bỏ qua cho những lời nói của anh. Chẳng phải có một bài hát nói rằng, 10 người đàn ông, 7 người xấu, 8 người ngốc, chỉ có một người ai cũng yêu, cái người mà ai cũng yêu đó chính là Tiêu Ly.
Anh ta mỉm cười:
- Tôi cứ luôn tưởng rằng đối tượng mà ai ai cũng yêu ở trong bài hát này chính là anh tiền cơ đấy!
Mạch Khiết chẳng buồn tiếp lời anh ta, Lý Mộng Long – con người này vốn không phải là một loại người với mình, quá tầm thường!
Anh ta cười nói:
- Thế này nhé, tôi giúp cô theo đuổi được Tiêu Ly, cô