Tác giả: Hiểu Đơn Đinh Đông
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341199
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1199 lượt.
ày rậm của anh ta khẽ nhướng lên, mang theo ý cười chăm chú nhìn cô – Tôi lại muốn hỏi xem, tổng biên tập Mạch cho rằng “việc làm quái đản” là việc gì vậy?
Nghĩ đến sự việc hai lần liền bị hôn trộm, trong lòng Mạch Khiết liền cảm thấy buồn bực, bực bội nói:
- Anh biết rồi, đừng có giả vờ với tôi!
- Nếu như cô cho rằng ôm ấp hoặc là nắm tay nhau giống như đôi tình nhân, như vậy thì rất có khả năng này!
- Gì cơ… Lý Mộng Long, anh đừng quá đáng quá!
- Cô bắt buộc phải giả vờ thành người tình của tôi, nếu không mọi người sẽ không mở rộng lòng để trò chuyện tâm sự cùng tôi. Đương nhiên, cô có thể chọn lựa đi hoặc không đi, tôi quyết không miễn cưỡng cô.
Anh ta lại thể hiện tư thế chuẩn bị bước đi. Anh ta đã đoán chắc rồi, điểm yếu của Mạch Khiết chính là M Beautiful phiên bản mới, cho nên cô có thể hy sinh tất cả.
Quả nhiên, anh lại thắng một lần nữa.
Mạch Khiết hằn giọng nói:
- Nếu như nhiệm vụ không hoàn thành, cứ chờ xem tôi sẽ xử lý anh thế nào!
Lý Mộng Long hùng dũng bước ra ngoài.
Mạch Khiết ngồi lại một mình trong phòng làm việc, bắt đầu làm việc điên cuồng. Có lẽ, chỉ có công việc mới có thể làm tê dại dây thần kinh của mình, làm cho mình quên đi những sự việc không vui.
Mạch Kỳ đang rửa rau trong bếp.
Dòng nước trong vắt, lá rau xanh non, cô nhớ đến buổi sáng lúc Châu Vũ Mân rời khỏi đây đã nói với cô rằng buổi tối không về ăn cơm. Châu Vũ Mân và cô ở cạnh nhau càng ngày càng trở nên thân thiết, dần dần cũng coi như có một người bạn. Trần Hạo thường xuyên không ở nhà, có một người cùng ăn cơm cùng trò chuyện nói cười, cuộc sống mới dần dần có chút ý nghĩa.
Thời gian làm việc của Châu Vũ Mân không cố định, có khi sửa bồn cầu cho khách hàng về rất muộn, cô thường để đồ ăn đêm lại cho anh ở trong tủ lạnh.
Trong phòng hơi oi bức, cô cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc một chiếc áo len sợi mỏng, chiếc áo con màu phấn hồng thấp thoáng hiện ra. Cô hơi nghiêng đầu, vừa nghĩ ngợi vừa rửa rau.
Cô không nhận ra chồng cô đã trở về.
- Thả em ra, anh thả em ra!
Trần Hạo bực mình, mặt sa sầm:
- Cô là vợ của tôi, chồng muốn mà vợ dám từ chối sao?
- Trong người em thấy không khỏe!
Mạch Kỳ không muốn Trần Hạo động vào cô. Một người phụ nữ, nếu không còn tình yêu đối với một người đàn ông, thì cho dù chỉ là một chút tiếp xúc của da thịt sẽ nảy sinh sự bài xích theo bản năng, cho dù người đàn ông đó có là chồng mình.
- Đừng có mà viện lý do với tôi, có gì mà không khỏe chứ, lần nào chạm vào cô, cô cũng đều nói không khỏe. Tôi nói cho cô biết, cô không chiều theo ý tôi, tôi sẽ đi tìm gái, còn phải lấy tiền từ chỗ cô đấy. – Trần Hạo thô bỉ nói.
Mạch Kỳ lại một lần nữa hất tay anh ta ra:
- Tùy anh tìm ai thì tìm, tôi thấy trong người không khỏe, tôi không muốn.
Trần Hạo hằn học chửi mấy câu tục tĩu, kéo Mạch Kỳ ném vào giường trong phòng ngủ.
- Con đàn bà thối tha, đừng tưởng rằng tao không biết, mày và thằng cha họ Châu đó đầu mày cuối mắt với nhau cười cười nói nói, khi ông mày đây không ở nhà, nó đã cho mày ăn no rồi phải không? Bây giờ ông mày muốn, thì con mẹ mày lại không cho. Dựa vào đâu chứ? Tao mới là người chồng chính thức của mày, thằng đó muốn chơi mày, còn phải đưa tiền cho tao trước.
Mạch Kỳ không thể nào chịu đựng được những lời sỉ nhục của anh ta, tức giận đến độ thở hồng hộc, lồng ngực phập phồng, cô hét lên:
- Trần Hạo! Đừng có mà lăng mạ mối quan hệ của tôi và Châu Vũ Mân, giữa tôi và anh ấy vô cùng trong sạch. Hôm nay đúng là tôi thấy không khỏe, xin anh hãy học cách tôn trọng tôi được không?
Cô che lấy ngực như một hành động tự vệ bản năng, chính là không cho phép chồng chạm vào cô.
Trần Hạo cười khẩy:
- Trong sạch, ai tin được chứ? Ông đây mắt nhắm mắt mở chả thèm quản lý mày, tôn trọng, đàn bà cần tôn trọng cái quái gì chứ? Tôi nói cho cô biết, hôm nay cô không muốn cho cũng phải cho.
Anh ta lao đến, ấn chặt cô xuống dưới, ra sức lột áo cô. Hai người giãy giụa kịch liệt, “roạt” một tiếng, chiếc áo len sợi bị xé rách, còn mặt Trần Hạo cũng bị móng tay của Mạch Kỳ cào rách.
Trần Hạo cảm thấy mặt nóng bừng, vừa sờ đã thấy hai vết máu. Anh ta lập tức nổi trận lôi đình, rút thắt lưng da, đánh tới tấp vào Mạch Kỳ.
- Hôm nay xem tao đánh chết mày cái đồ đĩ thõa, cái đồ khốn nạn này, con tiện nhân!
Mạch Kỳ kêu lên thảm thiết, khi Trần Hạo dùng hết sức lực thì cô vốn không thể nào là đối thủ của anh ta được. Chiếc dây thắt lưng da quật tạo thành tiếng vun vút đập mạnh vào làn da trần của cô, lập tức xuất hiện từng vết hằn tụ máu. Cô bị đánh ngã từ trên giường xuống, lăn lộn dưới đất, miệng kêu gào thảm thiết, giữa những tiếng dây lưng quất còn xen lẫn cả nắm đấm cú đá của Trần Hạo…
Giọt nước mắt lăn dài, Mạch Kỳ luôn miệng kêu gào cầu xin, nhưng Trần Hạo mắt đã đỏ ngàu vì tức giận vốn không hề có ý định dừng tay. Ở bên ngoài đã thua hết sạch tiền rất là xấu hổ, bị người ta coi thường, chỉ duy nhất lúc đánh vợ mới có thể cảm thấy chút khoái