Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau
Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341546
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1546 lượt.
Hiểu Quân thành tích rất tốt, thi được 701 điểm, với số điểm như thế cậu muốn vào trường nào cũng không thành vấn đề, Lương Âm cũng thi rất khá được 662 điểm, cũng giống Hiểu Quân có thể vào một trường đại học rất tốt. Ba người Trần Hiểu Quân, Trình Hiểu Quân cùng Lương Âm tuy đã đạt được thành tích ưu tú thông qua những con đường khác nhau mở ra cánh cửa tương lai của mình, nhưng không thể không nói đến ba Trần cao tay trong các bậc phụ huynh rất biết cách đào tạo cho con gái mình.
Ba người cùng nhau lớn lên lần này thi tốt nghiệp trung học cũng đạt được thành tích hài lòng, dĩ nhiên là rất sung sướng tận hưởng một mùa hè nhàn nhã mà vui chơi hết mình, lúc này đối với những học sinh đã trải qua kỳ thi tốt nghiệp trung học lại lấy được thành tích tốt là thời kỳ tiêu dao vui sướng thoải mái nhất. Nhưng mà tâm tình của Trần Hiểu Quân không bao lâu đã bị sụp đổ, bởi vì cô nghe được một tin tức khó có thể chấp nhận từ chính miệng của Lương Âm. Trần Hiểu Quân biết được tin này liền bỏ lại Lương Âm đứng đó chạy đến nhà Trình Hiểu Quân.
Đến trước của nhà quỷ đáng ghét, Trần Hiểu Quân tức giận đến nỗi quên hết cả phép lịch sự thông thường, trực tiếp dùng nắm đấm đập cửa nhà Trình Hiểu Quân, lúc đó là buổi chiều, Tần Uyển Linh không ở nhà, Trình Hiểu Quân ra mở cửa nhìn thấy trên đỉnh đầu Quân Quân lửa giận bốc lên ngùn ngụt trống ngực chậm mất một nhịp nhưng cậu vẫn làm bộ như bình tĩnh để cho Quân Quân vào phòng rồi hỏi: “Quân Quân có chuyện gì vậy?” chẳng lẽ Quân Quân biết chuyện giấy báo trúng tuyển rồi ư?
“Có phải là cậu không đăng kí vào Học viện Y học Trung Hoa phải không?” Trần Hiểu Quân từng bước một tiến tới gần Trần Hiểu Quân gắt gao nhìn thẳng vào mắt cậu, “Có phải cậu đăng kí cùng một trường với tôi hay không?”
Trình Hiểu Quân bị khí thế tức giận dị thường của Quân Quân ép không có đường lui đành gật đầu thừa nhận.
“Tại sao không đăng kí vào Học viện Y học Trung Hoa, không phải là cậu muốn học y sao, tại sao không đăng kí trường tốt nhất lại muốn tới trường của tôi? Âm Âm nói học viện y trường tôi năm ngoái mới được thành lập, tại sao cậu lại đăng kí vào cái trường này?” Trần Hiểu Quân từng bước dồn ép.
Tại sao, còn có thể tại sao cơ chứ, lý do duy nhất lại không thể nói ra thành lời: “Là do cách nhà quá xa, không có phương tiện.”
“Cách quá xa?” Trần Hiểu Quân không tin, giọng nói mỉa mai châm chọc quỷ đáng ghét
“Có phải cậu cố ý hay không, cố ý đi theo tôi giống như lời ba nói trước kia thời thời khắc khắc đôn đốc tôi? Không! Phải nói là giám thị tôi chứ?”
“Không phải vậy!” Tớ quả thực chưa từng có nghĩ muốn giám thị cậu, Trình Hiểu Quân ngữ khí kiên định, tớ chỉ là muốn cùng ở bên cạnh cậu, giúp đỡ cậu thôi.
“Vậy tại sao học viện y nhiều như vậy cậu không đăng kí lại muốn đăng kí vào trường của tôi? Quỷ đáng ghét, cậu vẫn luôn đáng ghét như vậy, giống như cái đuôi luôn bám theo tôi đuổi cũng cũng không chịu đi, cậu có biết tôi rất ghét cậu bám theo tôi như vậy hay không, rất ghét nhìn thấy cậu!” Trần Hiểu Quân dường như đem Trình Hiểu Quân bức đến nỗi té ở trên ghế sa lon.
“Quân Quân…” Trình Hiểu Quân giọng nói rất thấp khàn khàn, khiến cho người ta nghe không thấy được cảm xúc gì bên trong.
“Đừng gọi tên tôi, cậu có biết không trong khoảng thời gian này tôi rất vui, bởi vì mỗi ngày sau này đều không phải nhìn thấy cậu, nhưng mà bây giờ, cậu lại học cùng trường với tôi? Tiểu học cũng như vậy cao trung cũng vậy, trung học vẫn là như vậy, cậu vẫn chưa từng biến khỏi mắt tôi, tôi đã chán ngấy rồi!” Trần Hiểu Quân càng nói giọng càng trở nên lớn hơn, dần dần biến thành gào thét.
“Quân Quân, tại sao ghét mình như vậy…” Trình Hiểu Quân không dám nhìn Trần Hiểu Quân nét mặt cứng ngắc hỏi.
“Tại sao ghét cậu?” Trần Hiểu Quân dường như bị câu hỏi làm cho sửng sốt, trong nháy mắt trong đầu trống không, nhưng cô rất nhanh phản ứng kịp: “Ghét cậu còn cần lý do gì? Cũng là bởi vì cậu rất đáng ghét, rất đần, rất vô dụng…”
“Quân Quân!” Trình Hiểu Quân muốn đến gần Quân Quân, nói cho cô biết mình cũng không giống như những gì cô nghĩ, “Thật ra thì mình…”
“Tránh ra, quỷ đáng ghét!” Trần Hiểu Quân lui về phía sau hai bước, kéo dài khoảng cách giữa hai người, Trình Hiểu Quân không chịu buông tha còn muốn giải thích cái gì nữa, Trần Hiểu Quân lại một phen đẩy ngã cậu ngã xuống ghế sa lon tức giận thét to: “Quỷ đáng ghét, tôi không muốn cậu đi theo tôi!” rồi tiện tay cầm một quyển sách ném tới, “Cậu, đi chết đi!”
Trình Hiểu Quân lần nữa ngơ ngác nhìn Quân Quân chạy ra ngoài thoát khỏi tầm mắt của mình, thật lâu sau vẫn không nhúc nhích…
[Nhật ký ngày'> Tớ, vì cậu!
Thật sự mình đã làm sai sao, từ lúc vừa mới bắt đầu đã sai lầm rồi sao? Mình mất cả một tuần liền để thuyết phục mẹ cho mình học chung một trường với Quân Quân, vì muốn cùng Quân Quân ở chung một chỗ mình đã khiến cho mẹ khóc hết nước mắt, nhưng tại sao Quân Quân sau khi biết lại nói mấy lời tổn thương người khác như vậy. Mình cho là Quân Quân sau khi biết có thể sẽ mắng mình hoặc là đánh mình, bởi vì Quân