XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bá Nữ Khiêm Quân

Bá Nữ Khiêm Quân

Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341551

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1551 lượt.

hật vất vả mới có thể quang minh chính đại mà thoát khỏi ma chưởng của ba, cô sao có thể lại nhanh như thế trở về chứ.
Buổi tối trước ngày quốc khánh, Trình Hiểu Quân gọi điện thoại cho Quân Quân hẹn cô cùng nhau đi về. Trần Hiểu Quân không thấy ngạc nhiên bao nhiêu mà chỉ thấy phiền. Đi thì cứ tự mình đi đi còn gọi mình làm gì, Trần Hiểu Quân một hơi từ chối lời đề nghị của quỷ đáng ghét còn hung hăng không một câu dư thừa ngắt điện thoại của Trình Hiểu Quân. Nếu bị Quách Tuyết biết được bạn cùng phòng của cô lại có thể thẳng tay ngắt điện thoại của Trình Hiểu Quân, một trường thảo kiêm tài tử thế hệ mới của trường thì nhất định lại ghen tỵ muốn chết.
Trình Hiểu Quân đóng điện thoại lại rồi ngơ ngác ngẩn ra, Triệu Bân cùng phòng nhìn thấy cậu ngẩn ngơ còn tưởng cậu đang suy nghĩ vấn đề gì: “Nghĩ cái gì mà say mê thế?”
Trình Hiểu Quân lúc này mới giấu đi mất mát trong lòng, nói: “Không có gì, đang nghĩ chuyện về nhà”.
Triệu Bân hâm mộ: “Các cậu thì sướng rồi, nhà không có bao xa nên lúc lễ còn có thể về, mình thật đáng thương quá đi.” Triệu Bân là người Đông Bắc ở địa đầu cực Bắc của đất nước, giả dụ có về cũng không tiện cho nên quyết định ở lại trường.
“Thực ra về nhà cũng không chẳng có gì đâu.” Không gặp Quân Quân, về nhà cũng không có ý nghĩa gì, còn không bằng ở lại trường biết đâu còn có thể thấy Quân Quân. Trình Hiểu Quân ở trong lòng lặng lẽ nghĩ.
“Cậu còn ở đó mà có phúc lại không biết hưởng?” Triệu Bân tới đây đã một tháng đối với một đứa trẻ phải rời xa ngôi nhà ấm cúng mà nói không nhớ nhà là điều không thể. “Mình ngủ đây, cậu cứ suy nghĩ đi.”
Trình Hiểu Quân bỏ di động vào trong túi áo, thu dọn đơn giản vài món đồ đạc hướng về phía Triệu Bân trên giường nói câu “Mình đi đây” rồi cân nhắc lê người về nhà. Trên đường về cậu còn mải suy nghĩ, bao lâu rồi còn chưa gặp Quân Quân, chắc gần một tháng rồi. Từ khi khai giảng hai người đã không gặp mặt, Trình Hiểu Quân biết là Quân Quân không muốn gặp mình, mà chính cậu lại không tìm được lý do và cơ hội gặp Quân Quân. Ký túc xá và chỗ học của hai người lại cách nhau rất xa, biết trong cái trường lớn như vậy cơ hội hai người có thể chạm mặt rõ là đã khó càng thêm khó. Vốn định mượn cơ hội Quân Quân với mình về nhà để cùng Quân Quân hòa hợp, làm cho Quân Quân thay đổi cái nhìn với mình, không ngờ Quân Quân một chút ý định về nhà cũng không có, nói như thế thì không biết đến khi nào mới có thể nhìn thấy Quân Quân. Nhưng khi về đến nhà Trình Hiểu Quân lại nghe được một tin tức tốt, chính là bác Trần thấy Quân Quân không trở về bảo cậu mang vài thứ đưa cho Trần Hiểu Quân, Trình Hiểu Quân vì việc được bác Trần nhờ mà đối với ngày quốc khánh thiếu sức sống tràn đầy chờ mong.
Ngày 1.10, Trình Hiểu Quân trở về chỉ gặp một bạn học, đó chính là Lương Âm thi vào viện Y khoa Trung Quốc, sau đó thì không liên lạc với ai nữa, cậu cũng không thừa dịp nghỉ lâu mà nghỉ ngơi, ngược lại còn thường xuyên vất vả ra ngoài tập luyện để tiêu tan nỗi nhớ mong ai đó. Nhưng mà rốt cuộc sau đó được huấn luyện viên khen ngợi thì nhất thời vui vẻ rất muốn cùng ai đó chia sẻ một chút vui sướng trong lòng, không kịp đợi bác Trần dặn dò đã mang theo cái gì đó mà sớm một ngày đã về tới trường.
Trình Hiểu Quân vội vã trở về trường, khi đến trường học thì đã gần sáu giờ, lúc này là lúc sinh viên ở trường đi ăn, điều làm cho Trình Hiểu Quân lo lắng chính là về thì làm sao liên lạc với Quân Quân để đưa đồ cho cậu ấy, lần này thì khỏi cần lo, bởi vì đúng lúc cậu ở cổng trưởng thì nhìn thấy Quân Quân muốn ra ngoài đi ăn.
“Quân Quân!” Trình Hiểu Quân đi vài bước đến trước mặt Quân Quân cách đó không xa.
Trần Hiểu Quân tưởng mình nghe lầm, nhưng lúc Quách Tuyết lôi kéo mình nhìn về phía người đi tới thì nhăn mày lại. Lúc này Trần Hiểu Quân chạy tới bên cạnh Quân Quân: “Quân Quân, cậu muốn đi ra ngoài ăn tối à?”
“Gọi tôi làm gì? “Giọng Trần Hiểu Quân vẫn trước sau như một rất khó chịu.
“Khi mình về nhà, bác Trần biết mình về bảo mình đến trường đem mấy bọc đồ cho cậu, nói đều là đồ cậu thích ăn.” Trình Hiểu Quân nhấc một bọc lớn cầm trong tay đặt xuống trước mặt. Trần Hiểu Quân liếc nhìn cái bọc mới gật đầu: “Ừ”. Trần Hiểu Quân nhận bọc đồ. “Vậy tôi đi đây”. Căn bản không có ý định muốn cùng cậu nói chuyện. Trình Hiểu Quân không buông bọc trong tay ra: “Nặng lắm!” Trình Hiểu Quân nhìn thoáng qua người bên cạnh Quân Quân, lần đầu tiên thấy da mặt mình dày: “Tớ giúp cậu mang về nhé.”
Cái kiểu này cho dù Trần Hiểu Quân không cảm kích rất muốn mắng to ‘tôi tự mình đi’ thì lại có người rất thức thời: “Cậu là Trình Hiểu Quân phải không, lúc ở lễ bế mạc tập huấn quân sự mình thấy cậu phát biểu. Xin chào, mình là bạn cùng phòng của Trần Hiểu Quân, Quách Tuyết.”
“Chào, Quân Quân tính tình có đôi khi không tốt, cậu đừng để bụng.”
Quách Tuyết cười cười không đáp, nhìn thoáng qua biểu tình dữ tợn của Trần Hiểu Quân lại quay về phía Trình Hiểu Quân nói: “Các cậu cầm mấy cái này thật bất tiện, hay là về ký túc xá trước bỏ mấy bọc này xuống thì tốt hơn.” Ngụ ý ch