Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bá Nữ Khiêm Quân

Bá Nữ Khiêm Quân

Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341575

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1575 lượt.

Hạo. Nhưng nghĩ thì nghĩ như vậy, anh vẫn muốn đi xác minh, xác nhận Quân Quân không phải… không phải thật sự thích Bành Hạo…
Ngày hôm sau Trình Hiểu Quân đến sân thể dục mà Trần Hiểu Quân thường xuyên tập luyện, Trần Hiểu Quân vẫn còn đang tập, anh an vị ở một bên chờ, anh cũng quan sát thấy Bành Hạo không có ở trong này. Không biết nhìn bao lâu thì Trần Hiểu Quân cũng tập xong, Trình Hiểu Quân chuẩn bị đi qua tìm Trần Hiểu Quân, nhưng anh lại chậm một bước, có người đã vọt lên trước anh đưa tay kéo Trần Hiểu Quân, Trần Hiểu Quân đầu tiên là sửng sốt, một giây sau liền mỉm cười chấp nhận. Trình Hiểu Quân ở phía sau nhìn bóng hai người đã khuất xa, đột nhiên cảm thấy… sợ hãi, sợ hãi nụ cười ôn nhu vừa mới xuất hiện trên mặt Trần Hiểu Quân… Cô, chưa từng cười với anh như vậy… Chẳng lẽ…?
Trình Hiểu Quân không dám nghĩ tiếp, nhưng bây giờ anh không có dũng khí bước lên phía trước đuổi theo bóng dáng mà anh hằng mong ngóng. Trình Hiểu Quân tê tái ngồi bất động nhìn về hướng Trần Hiểu Quân đã đi xa, di động kêu rất nhiều lần anh cũng không nghe thấy…
Đến khi trời tối mịt nhìn không thấy bóng người thì Trình Hiểu Quân mới mỏi mệt đứng lên rời khỏi sân thể dục, không biết có phải bởi vì vẫn luôn luôn nghĩ đến Trần Hiểu Quân hay không mà lúc Trình Hiểu Quân dừng bước ngẩng đầu lên lại thấy ký túc xá của Trần Hiểu Quân…
Nếu đã đến đây rồi, vậy cứ chờ Quân Quân về rồi hỏi cậu ấy một chút… Trình Hiểu Quân đứng dưới tán cây đại thụ ở ngoài cửa ký túc xá, ngọn đèn mờ mịt chiếu không rõ mặt anh lại có thể để cho anh thấy rõ ràng phía trước… Hai người…
Trần Hiểu Quân cùng Bành Hạo buổi tối cơm nước xong thì đi xem phim, một bộ phim tình yêu cũ rích không có gì đặc biệt hấp dẫn, có lẽ Bành Hạo cũng không thích, sau khi bộ phim kết thúc hai người cùng đi bộ về. Bành Hạo đưa Trần Hiểu Quân đến dưới lầu ký túc xá vẫn không chịu buông tay, do dự chạm trán vào trán Trần Hiểu Quân rồi mới buông ra, nhìn sắc mặt Trần Hiểu Quân ửng đỏ thì vừa lòng rời đi.
Cảnh tượng này như đâm vào tim Trình Hiểu Quân, bàn tay anh đặt ở trên thân cây như muốn nhổ hết cả lớp vỏ cây đáng giận kia xuống… Đang lúc Trần Hiểu Quân đi vào, anh vẫn tận lực giữ bình tĩnh đứng ở trước mặt cô.
“Quân Quân…”
Trần Hiểu Quân thiếu chút nữa bị giọng nói đột nhiên xuất hiện này dọa đến suýt hét lên: “Cậu… Quỷ đáng ghét, sao cậu lại ở đây?”
“Tớ đang đợi cậu…” Trình Hiểu Quân nhìn Trần Hiểu Quân bằng ánh mắt thật sâu rồi nói.
Trần Hiểu Quân bị ánh mắt thâm trầm của Trình Hiểu Quân làm cho nói chuyện cũng không lưu loát: “Chờ tôi… Chờ tôi làm gì?”
Trình Hiểu Quân im lặng thật lâu rồi mới chậm rãi nói: “Quân Quân… Cậu, yêu ư?”
“Tôi…” Trần Hiểu Quân rất muốn nói là phải nhưng không biết vì sao lại không mở miệng được, cô cảm thấy mình đúng là đang hẹn hò cùng Bành Hạo, nhưng còn thích hay xa hơn là yêu thì cô cũng không rõ ràng, “Cậu biết rồi còn hỏi làm gì.”
“Là thật sao?” Trình Hiểu Quân lúc hỏi ra câu này đến mình cũng thấy hơi choáng váng lại nói: “Cậu thích Bành Hạo thật sao?”
“Tôi…” Trước giờ có đứng ở trước mặt Trình Hiểu Quân hùng hổ rống to kêu gào thế nào Trần Hiểu Quân cũng không thấy lo lắng, cô luôn luôn không thích quanh co lòng vòng cũng sẽ không ở trước mặt Trình Hiểu Quân che giấu bản tính thật của mình, chuyện mà cô không biết thì sẽ không ở trước mặt anh ra vẻ ta đây biết rõ, vì thế mới bất mãn nói: “Quỷ đáng ghét, chuyện này không liên quan đến cậu!”
“Quân Quân… Cậu đã suy nghĩ kỹ rồi sao? Bác Trần đã biết chưa?” Trình Hiểu Quân do dự nhưng vẫn hỏi ra suy nghĩ trong lòng.
Trần Hiểu Quân sửng sốt, cô thấy mình đã suy nghĩ rất kỹ mới đồng ý cùng Bành Hạo qua lại, nhưng mà… Nhưng mà cô cho tới bây giờ vẫn không nghĩ tới việc sẽ nói với ba chuyện này…?
Làm sao bây giờ, có phải nói chuyện này với ba hay không, có phải nói cho ba cô biết là cô đang yêu đương hay không? Nghĩ mãi cũng không ra sau khi ba biết chuyện này sẽ có phản ứng như thế nào… Mà cũng sắp đến kỳ nghỉ rồi hay là… Về nhà rồi nghĩ tiếp có phải nói chuyện này với ba hay không, “Quỷ đáng ghét, chuyện của tôi không cần cậu phải lo, cũng không cho phép cậu ở trước mặt ba tôi nói lung tung.” Sau khi trừng mắt giống như cảnh cáo quỷ đáng ghét Trần Hiểu Quân liền bỏ chạy vào ký túc xá.
Trình Hiểu Quân đứng tại chỗ nhìn Trần Hiểu Quân rời đi thật lâu, không được nói cho bác Trần? Quân Quân, tớ sẽ nghe lời cậu sẽ không đem chuyện này nói cho bác Trần biết, nhưng tớ hy vọng cậu có thể mau mau xác định rõ rốt cuộc trong lòng cậu muốn gì…
Sau buổi tối hôm đó cảm xúc của Trình Hiểu Quân lại quay về lúc bình thường, Triệu Bân cũng không phát giác ra Trình Hiểu Quân có gì thường, anh vẫn giống như trước đây lúc rảnh lại đến sân thể dục, nhưng bình thường quá như vậy thì thật bất thường.
“Trình Hiểu Quân, cậu với Trần Hiểu Quân nói chuyện thế nào rồi?” Sau khi tan học Triệu Bân nhịn không được muốn biết chuyện của hai người bọn họ.
“Chả thế nào cả.” Trình Hiểu Quân không cần nghĩ ngợi trả lời.
Triệu Bân nghi hoặc, không phải cậu ta thích Tr


Duck hunt