Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bá Nữ Khiêm Quân

Bá Nữ Khiêm Quân

Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341574

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1574 lượt.

không phải tớ muốn theo đuổi Trần Hiểu Quân.
Triệu Bân lại vùi đầu ăn cơm. Trình Hiểu Quân cũng vùi đầu ăn cơm, nhưng trong lòng lại xoay như chong chóng, cứ nghĩ đến hành động kỳ lạ của Trần Hiểu Quân, suy nghĩ thật lâu cũng không ra là vì lý do vì, rốt cuộc đây là thích hay là không thích nhỉ, thật là đau đầu mà…
Bên bàn này của Trình Hiểu Quân hoàn toàn im lặng, phía bàn bên kia của Trần Hiểu Quân lại thân thiết ngọt ngào, hai bàn gần như là ăn xong cùng một lúc, lúc ăn xong Trình Hiểu Quân mới mở rộng tầm mắt với sức ăn của Triệu Bân, hèn gì ăn lâu như vậy, lắc đầu đi trả tiền. Trình Hiểu Quân vừa thanh toán xong lúc quay đầu đã thấy Trần Hiểu Quân và Bành Hạo cũng đồng thời tới đó thanh toán.
Bành Hạo hình như hoàn toàn không ngờ sẽ gặp lại Trình Hiểu Quân, mà Trần Hiểu Quân đầu tiên khi nhìn thấy anh cũng có một giây bất ngờ sau đó lại giống như trước không kiêng nể gì trừng Trình Hiểu Quân, giống như thể đang trách là sao lại gặp cậu ta.
Trình Hiểu Quân vốn tưởng rằng hai người không có nhìn thấy mình cơm nước xong rồi đi, xem ra cũng không phải như vậy rồi.
“Quân Quân!” Trình Hiểu Quân bất đắc dĩ chào hỏi.
“Cậu đã ở đây ăn cơm?” Bành Hạo tùy ý trả lời, “Bọn tớ cũng vừa cơm nước xong.” Hai chữ ‘bọn tớ ‘ còn được nhấn rất mạnh.
Trần Hiểu Quân đứng bên cạnh Bành Hạo không nói gì, trong lòng cảm thấy có chút không được tự nhiên, muốn rời khỏi đó: “Kệ cậu ta, chúng ta đi thôi!”
Vậy là không muốn nhìn thấy mình sao? Trình Hiểu Quân gật đầu một cái, bộ dáng nho nhã khiêm tốn: “Bạn tới cũng đang chờ, các cậu tùy ý!”
“Bọn tớ không quấy rầy!” Bành Hạo cũng khiêm tốn nghiêng người qua nhường đường.
Trình Hiểu Quân còn chưa đi xa chợt nghe thấy Trần Hiểu Quân kéo Bành Hạo bất mãn nói: “Nhìn thấy cậu ta là khó chịu rồi, nói chuyện với cậu ta làm gì?”
“Mọi người đều là bạn, chỉ là xã giao lịch sự thôi mà, cậu đừng để bụng vậy chứ.” Bành Hạo cười yếu ớt trả lời.
“Quân Quân?” Trình Hiểu Quân dừng lại, quay đầu.
Nghe thấy có người kêu tên mình, Trần Hiểu Quân quay đầu cảm xúc bất mãn trên mặt vẫn còn chưa phai: “Sao?”
Nhìn thoáng qua Trần Hiểu Quân đứng bên cạnh Bành Hạo: “Quân Quân, cậu nói đi, tớ sẽ không nói chuyện này với bác Trần đâu!” Trình Hiểu Quân nói xong thì tao nhã cất bước rời đi.
“Quỷ đáng ghét, cậu…” Trần Hiểu Quân tức tối giơ chân, tên đó có thái độ gì vậy, rõ ràng cứ như là đang dung túng mà nói câu nói kia.
Trình Hiểu Quân không vì Trần Hiểu Quân tức giận mà dừng bước, anh cứ vậy mà đi tới trước…
Bành Hạo, trận này, tớ thắng, cậu thua ở chỗ không hiểu Quân Quân…
[Nhật kí'> Tớ, muốn cậu chú ý đến tớ!
Trong khoảng thời gian này mình bận tối tăm mặt mũi chẳng có thời gian mà đi tìm Quân Quân, không ngờ chỉ mới lơ là một thời gian lại nhận được tin Quân Quân đang yêu. Làm sao có thể chứ? Mình không tin Quân Quân đang thật sự yêu đương, cho dù có yêu… Đối tượng cũng không thể là người khác!
Bành Hạo, mình sơ suất quá, lại quên mất còn có tên này vẫn xuất hiện ở bên cạnh Quân Quân, hóa ra cậu ta cũng thật sự thích Quân Quân, mình dùng kế chặn đại đa số đều đánh vào chủ ý của Quân Quân vậy mà lại bị biểu hiện yêu đương giả dối của cậu ta mê hoặc thả lỏng mà lơ là cảnh giác đối với cậu ta, đây là sai lầm của mình, nhưng mình sẽ không tiếp tục sai lầm nữa. Đêm đó nói chuyện, cậu ta cũng dùng ánh mắt ngạo mạn như vậy nhìn mình, cậu ta cho là cậu ta thắng sao? Có lẽ một khắc đó mình cũng hoài nghi là cậu ta thắng, nhưng sự thật lại không phải như thế.
Mình đi gặp Quân Quân, tuy rằng Quân Quân không phủ nhận quan hệ với cậu ta làm cho tim của mình cảm thấy khó mà hô hấp, nhưng Quân Quân lại ra lệnh cho mình không được đem chuyện cô ấy quen với Bành Hạo nói cho bác Trần biết, chuyện này đại biểu cho cái gì? Quân Quân luôn là một người rất thẳng thắn, dám làm dám nhận, vì sao cô ấy không cho mình nói cho bác Trần biết, mình đã nghi ngờ rất lâu mới tìm ra được đáp án. Quân Quân, cậu quả nhiên là nhất thời xúc động và ngây thơ mới chấp nhận Bành Hạo, cậu căn bản không thích Bành Hạo!
Suy nghĩ như vậy làm cho lòng mình cũng bình tĩnh lại vài phần, nhưng vẫn không đủ, Quân Quân, cậu đừng lừa đối chính mình, nếu cậu không rõ, tớ sẽ làm cho cậu hiểu. Rất nhanh sau đó mình cũng tìm được cơ hội, lần đó ở căn tin trường, mình bất ngờ nhìn thấy cậu đi cùng Bành Hạo đến đó, mình cũng không định đi qua chào cậu ấy, bởi vì mình vẫn chưa nghĩ ra nên làm như thế nào, cho nên mình một mực yên lặng quan sát các cậu. Quân Quân, lúc này vẫn là cậu nhắc nhở tớ nên làm thế nào.
Tớ thấy cậu vì Bành Hạo mà châm trà lau chén, lại cùng cậu ta nói chuyện phiếm, chuyện đó đối với rất nhiều người là chuyện thường tình các cặp đôi vẫn làm, nhưng mà Quân Quân, chuyện đó không hợp với cậu, cậu sẽ không làm chuyện như vậy. Con người cậu ngang ngược, thẳng thắn làm sao có thể bắt chước người khác làm những chuyện không hợp với tính cách của cậu chứ. Quân Quân, cậu ngốc quá, còn chưa biết mình có thích hay không đã cố ép là mình thích, như vậy làm sao có thể lâu dài, làm sao có