Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bá Nữ Khiêm Quân

Bá Nữ Khiêm Quân

Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341573

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1573 lượt.

ần Hiểu Quân sao, sao cô hẹn hò với người khác mà cậu ta còn ở đây làm như không có chuyện gì xảy ra vậy một chút hành động cũng không có luôn: “Cậu không phải đi tìm Bành Hạo sao, còn có Trần Hiểu Quân nữa, bọn họ nói như thế nào?”
“Bọn họ đúng là đang quen nhau.” Trình Hiểu Quân thuật lại lời Bành Hạo.
Triệu Bân nổi giận đùng đùng: “Vậy sao cậu lại thế này hả? Không phải cậu thích người ta muốn giành cô bé ấy về sao? Cậu như vậy thì còn có thể cướp Trần Hiểu Quân ở trong tay người ta về sao? Nếu cậu cứ như vậy mà có thể cướp được bạn gái người khác thì tớ nhất định sẽ bái cậu làm sư phụ!”
“Quân Quân không phải ai cũng có thể cướp được, cậu ấy có suy nghĩ của mình, mà tớ, sẽ chờ cô ấy hiểu rõ ràng.” Trình Hiểu Quân không để ý đến Triệu Bân đang phẫn nộ, bực tức, “Đi, hôm nay mời cậu ăn cơm, xem như cám ơn cậu đã quan tâm tới tớ.”
“Cứ vậy thôi hả?” Triệu Bân thật sự muốn bái sư, học tập sự trấn định của Trình Hiểu Quân. Tiếc là anh làm không được, Trình Hiểu Quân chưa bao giờ ở trước mặt người khác nói về chuyện của Trần Hiểu Quân. Quên đi, lấp đầy bụng quan trọng hơn, ăn trước nói sau: “Là cậu nói đó nha, đừng có trách tớ không khách khí.”
Trình Hiểu Quân không sao cả nói: “Tùy cậu!”
Hai người đi vào căn tin lầu ba của trường, đây là nơi chuyên cung cấp địa điểm cho các hoạt động gặp gỡ hoặc là chúc mừng, nói đơn giản thì cũng giống như nhà ăn bên ngoài, lấy thực đơn gọi món. Triệu Bân sau khi ngồi xuống liền không khách khí mở thực đơn, bắt đầu chọn món mình thích ăn, gần đây anh ta lúc nào cũng bận tới nổi chỉ có thể dùng một phần cơm ở căn tin lầu một mà nhét bụng, lâu lắm rồi chưa được nếm mùi vị thức ăn mặn. Triệu Bân đắc ý quay về phía Trình Hiểu Quân khoa trương là mình sẽ hung hăng làm thịt anh một chút, Trình Hiểu Quân chỉ cười cười, gần đây hay kéo anh cùng làm thí nghiệm với mình, xem như bồi thường đi. Bởi vì rất nhiều bạn học còn chưa hết tiết nên trong căn tin cũng không đông đúc lắm, bọn Trình Hiểu Quân chờ được 10 phút thì đồ ăn được đưa lên, vừa mới chuẩn bị ăn Triệu Bân liền tinh mắt phát hiện hai người đang đi vào.
“Cậu xem!” Triệu Bân ý bảo Trình Hiểu Quân nhìn ra sau.
Trình Hiểu Quân vừa quay đầu thì Trần Hiểu Quân cùng Bành Hạo cũng vào tới nơi, sau khi nhìn hai người xong lại quay đầu không nói gì thêm bắt đầu ăn.
Triệu Bân chậc lưỡi lắc đầu: “Tình nhân trong mắt ra Tây Thi, có bạn trai là hoàn toàn không đếm xỉa gì đến cậu bạn thanh mai trúc mã này.”
“Cậu đừng có nói bậy!” Trình Hiểu Quân nhíu mày, anh không thích những lời này của Triệu Bân, tình nhân? Còn chưa chắc chắn đâu, “Cậu ăn cơm của cậu đi!”
Trần Hiểu Quân và Bành Hạo thật sự không chú ý tới Trình Hiểu Quân ở bên này. Bọn họ chọn một chỗ sát phía sau, vừa lúc Trình Hiểu Quân có thể rất rõ ràng nhìn thấy chỗ bọn họ ngồi.
“Cậu nói bọn họ là cố ý hay thật sự không thấy cậu?” Triệu Bân ở trong lòng đoán rằng cuối cùng thì cái nào có khả năng hơn.
Trình Hiểu Quân không hề dừng đũa: “Cậu lại nói hưu nói vượn nữa thì bữa cơm này cậu trả tiền đấy.”
“Cậu dùng việc công báo thù riêng!” Triệu Bân không phục, “Không phải chỉ nói Trần Hiểu Quân vài câu sao, cậu cũng keo kiệt quá, cưng chiều thanh mai trúc mã nhà cậu vừa thôi.”
Trình Hiểu Quân không nói một lời chuyên tâm ăn cơm, Triệu Bân thấy anh không nói lời nào thì nghĩ anh khó chịu trong lòng nên thôi không châm dầu vào lửa nữa mà bắt đầu ăn ngồm ngoàm.
Trình Hiểu Quân thoạt nhìn thì đang tập trung chuyên tâm ăn cơm, nhưng kỳ thật trái tim và ánh mắt đã sớm bị tình hình của Trần Hiểu Quân ở bên kia thu hút. Anh vẫn luôn chú ý đến Trần Hiểu Quân khi cô mà và Bành Hạo nói chuyện với nhau. Hình như cảm thấy có cái gì đó là lạ! Trình Hiểu Quân dùng mấy chữ này mà hình dung cái cảm giác thật sự mà anh đang chứng kiến.
Quân Quân lấy thực đơn cười cười rồi đưa cho Bành Hạo gọi món; Quân Quân rất quan tâm rót nước cho Bành Hạo, hình như còn hỏi cậu ta nước có nóng không; Quân Quân giúp Bành Hạo dùng nước sôi rửa chiếc đũa rồi mới đưa cho Bành Hạo; Quân Quân đem đồ ăn đẩy về phía Bành Hạo như là đang nói “cậu phải ăn nhiều một chút”; Quân Quân ăn một nửa rồi lại giúp Bành Hạo xới cơm; Quân Quân lúc nào cũng tỏ vẻ có rất nhiều chuyện để nói với Bành Hạo…
Trình Hiểu Quân nhìn bọn họ càng nhìn thì lông mày càng nhíu chặt, rất kỳ lạ, điểm này cũng không giống Quân Quân của ngày thường, Quân Quân rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy nhỉ?
Triệu Bân ở bên cạnh đã sớm chú ý tới cái tên Trình Hiểu Quân vịt chết vẫn còn mạnh miệng đang nhìn hai người bên kia mà thở dài, hóa ra cậu ta cũng không phải thờ ơ, nhàn nhã gắp một miếng cá kho tàu: “Hôm nay tớ mới phát hiện Trần Hiểu Quân còn có mặt con gái như vậy, thật sự là làm người ta mở rộng tầm mắt nha.”
Trình Hiểu Quân giận tái mặt, trầm thấp giọng nói: “Cậu không nói cũng không ai nói cậu câm đâu!” Ăn cơm cũng không yên, sao trước kia không nhìn ra cậu ta cũng có tiềm chất lắm mồm này nhỉ.
“Xem như cậu lợi hại, vì bữa cơm ông đây không thèm chấp nhặt cậu.” Cậu muốn làm gì thì làm, dù sao cũng


Ring ring