Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bá Nữ Khiêm Quân

Bá Nữ Khiêm Quân

Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341586

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1586 lượt.

m Húc, “Anh nói cho cô ta biết người anh thích nhất là em đi?”
Lâm Húc lúng túng, anh ta phong lưu thành tính, không sợ người khác nói anh ta thay bạn gái như thay quần áo, nhưng chưa bao giờ thấy có cô gái nào ở trước mặt anh ta hỏi cô gái bên cạnh mình là bạn gái thứ mấy, muốn anh ta trả lời câu hỏi của Vương Lệ Dung thì quả thật là rất khó khăn: “Tiểu Dung…” Hành động thay lời nói, anh hôn lên mặt Vương Lệ Dung một cái.
Vương Lệ Dung hài lòng quay đầu khoe khoang với Trần Hiểu Quân: “Thế nào, nhìn cho kỹ đi, đây chính là đáp án!”
Trần Hiểu Quân bị cảnh thân mật mới vừa tận mắt chứng kiến làm cho hơi giật mình đỏ mặt, Vương Lệ Dung bắt lấy cơ hội rất nhanh liền châm chọc: “Bất kể Lâm Húc trước kia có bao nhiêu bạn gái, nhưng hiện tại tôi là bạn gái duy nhất của anh ấy, mà cậu chỉ là một cô gái xấu xa bị người khác bỏ rơi… Không đúng, nhìn mặt cậu xấu hổ như vậy, không phải là Bành Hạo cũng ghét bỏ cậu đấy chứ?” Con gái lúc giận nói chuyện với nhau, có khi rất mất hình tượng.
Trần Hiểu Quân cố gắng đè nén lửa giận đang bùng lên lần nữa, vốn không phải người thích quanh co lòng vòng nhưng cô cũng không phải là trái bom đụng một cái là nổ, lúc nãy nóng bóng nóng gió đã là nhịn không muốn kích động trước mắt mấy người này rồi, bây giờ thì không thể nào mà nhịn được nữa. Trần Hiểu Quân giơ tay lên muốn tát vào cái miệng thô tục của Vương Lệ Dung, nhưng lúc cô sắp đánh thì bàn tay lại bị bắt chặt: “Lúc cậu tức giận thì không đánh người?” Trần Hiểu Quân nhìn mình chằm chằm cánh tay đang bị Lâm Húc cản lại, không đợi Lâm Húc trả lời cô liền nói: “Nhưng tôi tức giận thì lại đánh người!”
“Bốp!” bàn tay còn lại của Trần Hiểu Quân nhanh nhẹn tát vào mặt Vương Lệ Dung khiến Lâm Húc đang nắm chặt tay cô cũng không kịp phản.
“Trần, Hiểu, Quân…” Vương Lệ Dung che khuôn mặt đỏ rát, “Cô, cô dám đánh tôi?”
“Tôi đã muốn đánh cô từ lâu rồi, thế nào, cô muốn đánh trả sao?” Trước kia Trần Hiểu Quân thường xuyên đánh người, đã nghe rất nhiều câu hỏi ngược lại như vậy, hôm nay cô chính là muốn cho Vương Lệ Dung này biết tay, để cô ta thực sự nếm thử mùi vị xấu tính như lời cô ta nói là như thế nào.
Vương Lệ Dung bị giọng điệu của Trần Hiểu Quân chọc tức, bất chấp hình tượng cũng giơ tay lên muốn đánh Trần Hiểu Quân, nhưng Trần Hiểu Quân không cho cô ta cơ hội như vậy, cô bắt lấy tay cô ta châm chọc: “Đánh người không đánh mặt, cô nên cảm thấy vinh hạnh, cô là đứa con gái đầu tiên bị tôi đánh đấy! Muốn đánh nhau với tôi sao?” Trần Hiểu Quân giống như là hoàn toàn không nhìn tới vẻ mặt Vương Lệ Dung tức giận dị thường, ngược lại nhìn Lâm Húc, “Cậu muốn giúp bạn gái của cậu đánh lại chứ?”
Lâm Húc không nói gì, ba người giằng co một phút đồng hồ, Trần Hiểu Quân hất tay Vương Lệ Dung ra: “Vương Lệ Dung, tôi nói cho cô biết, Trần Hiểu Quân tôi chính là tính tình tồi tệ, hung dữ, tự cao tự đại, vô lý thế đấy, nếu như cô không ưa thì cô đừng có nhìn, thích ở sau lưng người khác nói bậy bạ thì cô cứ việc nói, nhưng lần sau tốt nhất đừng để cho tôi biết được, nếu không tôi vẫn hành động như hôm nay đấy!” Nói xong Trần Hiểu Quân liền bước ra khỏi phòng học. Sau lưng cô loáng thoáng còn nghe được tiếng Vương Lệ Dung khóc thút thít mắng chửi cô.
“Trần Hiểu Quân, cô là đồ không ai ưa, bị bạn trai ghét bỏ, đồ con gái đanh đá…”
Chuyện Trần Hiểu Quân đánh Vương Lệ Dung ở trên lớp nhanh chóng lan truyền khắp trường, hơn nữa lúc ấy còn có mấy người ở trong lớp chứng kiến toàn bộ sự việc, hậu quả Trần Hiểu Quân bị dư luận cả trường xem như là hình tượng của một “cô gái đanh đá”, xấu xa, hung dữ, phách lối, độc ác, vô lý. Trần Hiểu Quân cũng không quan tâm, vì ở trường cô đã quá quen với mấy lời đồn thổi kiểu này rồi, nói đâu xa từ thời năm nhất cô vốn đã ngang ngược, vô lý sẵn rồi, vậy mà đến năm thứ ba nhờ bất ngờ được khen thưởng mà ai cũng quay ngược lại khen ngợi cô hết lời, rồi sau đó vừa mới khai giảng lại bị đồn đoán, dèm pha về chuyện yêu đương, cho nên đối với mấy lời đánh giá mình như vậy, cô không chẳng thèm để vào tai. Nhưng mà sự thật lại không nhanh chóng kết thúc như Trần Hiểu Quân tưởng, thậm chí nó còn phát triển theo hướng mà cô hoàn toàn không ngờ tới.
Trình Hiểu Quân ở khoa Y lúc này cũng bù đầu với mấy cái thí nghiệm, khoa của anh lại ở khá xa khoa thể dục nên phải qua vài ngày mới biết chuyện Trần Hiểu Quân đánh người, từ lần cô đánh anh ở đại hội thể dục thể thao năm đó đã ba năm rồi anh chưa lần nào nghe nói Trần Hiểu Quân ở trường đánh người, lần này lại còn đánh một bạn nữ nữa, sau khi hỏi Triệu Bân về mấy tin đồn đó, mặc dù rất muốn đi tìm Trần Hiểu Quân nhưng anh lại phải cùng thầy ở lại phòng thí nghiệm đành gọi điện qua hỏi cô thế nào, anh tất nhiên khẳng định Trần Hiểu Quân sẽ không vô cớ đánh người, mà còn đánh người ở trong lớp. Nhưng lúc anh gọi qua, Trần Hiểu Quân dường như là giận hờn nói: “Cậu nghe đúng rồi đó!”
Khoa Y xa như vậy mà cũng biết đến chuyện này thì thầy cô khoa thể dục chắc chắn cũng biết, Trần Hiểu Quân không ngờ thầy giáo lại vì chuyện này mà tìm cô, làm cô l