Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bá Nữ Khiêm Quân

Bá Nữ Khiêm Quân

Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341583

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1583 lượt.

ạo vén màn đi ra, lúc nhìn lại Trần Hiểu Quân đang ngồi một mình ở chỗ đó sao lại có vẻ thực xa xôi thực không chân thật, tựa như bọn họ chỉ trong giây lát mà lướt qua nhau… Quân Quân, xin lỗi tớ không đủ hào phóng, tớ mất đi cậu cũng không hy vọng cậu sẽ nhanh chóng quên tớ, chỉ là cậu ta? Nhìn Trần Hiểu Quân một mình uống trà chìm vào trong trầm tư, có lẽ còn lâu lắm mới đi…
Trần Hiểu Quân ngồi một người ở quán trà chừng hai tiếng mới đi ra, về nhà trên đường cô đều cảm thấy hết thảy đều có chút không thật, thời gian chưa đến hai tháng hẹn hò với Bành Hạo cứ như vậy đã hết, cô thậm chí thấy cảm giác nhẹ nhõm của mình lúc này thật sự rất quá đáng, cô đúng là đã làm tổn thương Bành Hạo, một Bành Hạo hoàn toàn không còn vẻ tự kỷ như trước kia…
Lúc về đến nhà đã 5 giờ, nhưng Trần Hiểu Quân hiện tại vẫn chưa muốn đi vào nhà, cô cần thừa dịp này để gió lạnh làm cho mình thanh tỉnh một chút, có phải mình thật sự đúng như lời Bành Hạo nói, đã không còn là mình? Cô ngồi ở trên ghế đá ở dưới khu lầu nhà mình, nghĩ đến hơn một tháng hẹn hò với Bành Hạo, nghĩ đến tất cả chuyện đã xảy ra ngày hôm nay, còn có những lời Bành Hạo nói.
Bây giờ mình như thế nào? Vẫn là mình như trước đây, thực hung dữ thích mắng chửi người đánh người, nhưng là ngẫm lại hình như đúng là từ khi hẹn hò với Bành Hạo tới nay mình chưa từng mắng cậu ta cũng không có đánh cậu ta, thậm chí ngay cả khi bất đồng về vấn đề quan trọng là muốn hay không muốn công khai với ba cũng không có lớn tiếng nói chuyện với cậu ta, là vì áy náy sao, áy náy vì một người đã thích mình rất lâu mà chính mình cũng không thích lại… Vậy mà mình lại, vì chuyện này mà ầm ĩ vài lần với cái tên quỷ đáng ghét kia!
“Quân Quân, sao cậu ngồi ở đây? Ngồi ở đây dễ cảm lạnh lắm…”
Quỷ đáng ghét này, chẳng lẽ là Tào Tháo đầu thai? Trần Hiểu Quân không để ý đến Trình Hiểu Quân đứng ở bên cạnh cô vẫn xem anh như không khí.
Trình Hiểu Quân từ vẻ mặt của Trần Hiểu Quân đã đoán ra cô tâm tình không tốt mới ngồi ở cái chỗ này hóng gió lạnh, còn chưa được Trần Hiểu Quân đồng ý Trình Hiểu Quân đã tự tiện quyết định ngồi ở bên cạnh Trần Hiểu Quân.
“Cậu đến làm gì? Nhìn tớ thê thảm sao?” Trần Hiểu Quân không có giống trước kia đuổi Trình Hiểu Quân đi, cậu trù tôi trúng gió chứ gì, đang vui lắm phải không? Cho lạnh chết cậu này… Cái đồ vô dụng…
“Nhìn cậu thê thảm? Quân Quân vì sao lại nói như vậy?” Trình Hiểu Quân không hiểu nguyên nhân Trần Hiểu Quân nói những lời này.
Trần Hiểu Quân hằn học với cậu: “Tôi chia tay Bành Hạo rồi, thấy tôi gặp chuyện như vậy cậu nhất định vui lắm đúng không!” Trần Hiểu Quân khẳng định tên quỷ đáng ghét này đang trông mình chia tay Bành Hạo, sau đó đến xem mình mất mặt, hơn nữa vừa chia tay cậu ta liền xuất hiện ở trước mặt mình, chẳng phải là bằng chứng rõ nhất rồi sao? Trần Hiểu Quân chưa từng nghĩ vì sao cô không muốn đem chuyện cô và Bành Hạo quen nhau nói cho ba biết mà lại có thể dễ dàng tự giác đem chuyện mình chia tay nói cho Trình Hiểu Quân.
Trình Hiểu Quân chỉ sửng sốt một giây: “Tớ không có ý muốn đến xem cậu mất mặt.” Về phần vui… Đúng là tớ thật sự rất vui khi cậu chia tay Bành Hạo.
Trần Hiểu Quân nghe xong lời anh nói cũng đành hết cách, không thể buộc cậu nói ra ý nghĩ mà tự cô nghĩ ra. Lặng im trong chốc lát sau, Trần Hiểu Quân nhìn xa xa hỏi: “Quỷ đáng ghét, có phải cậu cũng thấy tôi rất hung dữ?”
“Không có.” Trình Hiểu Quân trả lời rất rõ ràng.
“Không có?” Trần Hiểu Quân dùng ánh mắt mười phần không tin nhìn Trình Hiểu Quân: “Tôi không hung dữ, tôi đánh cậu, chửi cậu mà cũng không hung dữ?”
“Quân Quân chỉ thỉnh thoảng mới đánh tớ mắng tớ, hơn nữa là vì tớ chọc giận cậu nên mới bị như vậy.” Lúc còn nhỏ có thể không rõ vì sao Quân Quân lại đối xử với mình như vậy, đến khi trưởng thành thì dần dần cũng hiểu được, hơn nữa nói đánh và mắng, kỳ thật bị Quân Quân đánh đối với mình mà nói chẳng thể nói là đau, còn mắng, thì Quân Quân từ nhỏ đã luôn mắng mình hoài rồi riết cũng thành thói quen.
“Cậu cười cái gì?” Trần Hiểu Quân bực mình quát.
Chẳng lẽ vừa rồi nghĩ đến việc Quân Quân mắng mình đánh mình mà mình lại cười? “Tớ không có.” Cho dù có cười cũng không thể thừa nhận.
“Cậu rõ ràng là đang cười! Cậu nhất định là cười tôi nhanh như vậy đã chia tay Bành Hạo!” Trần Hiểu Quân không thừa nhận là mình vừa rồi nhìn lầm, “Hoặc là, cậu cho rằng tôi trước kia đánh chửi cậu quá nhẹ?” Có thể có khả năng này, mình mắng cậu ta đánh cậu ta nhiều năm như vậy mà đến giờ cậu ta vẫn không có bị dọa bỏ chạy, lúc nào cũng quanh quẩn bên cạnh mình? Hay là quỷ đáng ghét này đầu óc có vấn đề?
“Tuyệt đối không có.” Trình Hiểu Quân vì không để cho Quân Quân tiếp tục hỏi nữa liền đánh bạo hỏi: “Quân Quân, cậu vì sao lại chia tay Bành Hạo?”
Nhắc tới chuyện này là Trần Hiểu Quân liền tức giận: “Liên quan gì đến cậu?” Nhưng vẫn nhịn không được muốn tìm một người để kể: “Cậu ta nói tôi khi ở bên cạnh cậu ta không phải là con người thật của mình…”
“Cậu ta nói như vậy?” Bành Hạo chắc đã biết điều này còn sớm hơn mình.