80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bá Nữ Khiêm Quân

Bá Nữ Khiêm Quân

Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341591

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1591 lượt.

, cạu ta còn đấm mình một cú, nhưng mà mình cũng không có để cho cậu ta đánh không như vậy, mình cũng cho cậu ta một cú rất mạnh, ai bảo cậu ta nói là vì quá thích cậu mới chia tay cậu? Cậu ta còn nổi nóng với mình, cho rằng là mình ép cậu ra đi, nhưng mà Quân Quân, mình sao có thể ép cậu đi chứ, mình cho tới bây giờ cũng không chưa nghĩ tới việc phải xa cậu thì làm sao có thể ép cậu đi đây chứ? Bành Hạo không hiểu, cậu ta không hiểu cậu, cậu ta vốn phải buông tha cho cậu từ sớm kia.
Quân Quân, cậu đúng là thật sự rất ngốc, vì sao phải để ý đến mấy thứ thị phi đó chứ? Bất kể người khác nói thế nào, Quân Quân, mình vẫn luôn tin cậu, cho dù cậu có thực sự đánh người, mắng người mình cũng sẽ không cho là bởi vì cậu hung dữ, vô lý, xấu xa như lời mấy người đó nói. Không có ai hiểu cậu rõ hơn mình, cứ coi như cậu ở trong điện thoại nói những lời đồn đãi kia là thật thì mình cũng không tin, bởi vì cậu cho tới bây giờ chưa từng mắng oan ai, những người mà cậu đánh cho tới bây giờ cũng là những kẻ bắt nạt người khác hoặc mấy kẻ hư hỏng… Mình là ngoại lệ duy nhất nhỉ.
Quân Quân, đừng vì những người không đáng đó mà tức giận, lại càng không phải vì những người đó mà tự làm hại chính mình. Cậu có biết không đêm hôm đó, mình thật rất khổ sở? Mình biết cậu có những lúc rất kích động thậm chí là cố tỏ ra ngỗ ngược để che giấu sự yếu ớt của mình, trước kia cậu không có vì những thứ này mà bị tổn thương, đó là vì mình không nỡ mà bác Trần cũng không đành lòng, nhưng lần này mình không thể trơ mắt nhìn cậu làm chuyện điên rồ.
Quân Quân, cậu nói mình không muốn hôn, không muốn ôm cậu, lúc nói những lời này cậu có biết trong lòng mình đang rất phức tạp không? Mình sao lại không muốn hôn, không muốn ôm cậu chứ, mình chỉ không muốn lúc cậu nghĩ rõ ràng rồi lại giống như trước nói xin lỗi bác Trần và mình, hoặc là giống như trước bướng bỉnh mắng mình. Có lẽ cậu nói đúng, mình là đồ nhát gan, bất luận là kết quả thế nào, mình đều không thể chịu được. Hơn nữa Quân Quân, mình không muốn cậu sau khi tỉnh lại hối hận mình đã lỗ mãng, cũng hối hận không nên ở bên mình, như vậy thì mình phải làm sao, mình không dám tưởng tượng, cho nên cho dù mình thật sự rất muốn hôn cậu, cũng vô cùng sẵn sàng ôm cậu, nhưng không phải là ở trong tình trạng hỗn loạn này. Mình hy vọng có một ngày cậu có thể yêu mình, đem toàn bộ trái tim cậu giao cho mình, còn mình sẽ dốc hết sức chấp nhận tất cả.
Quân Quân cậu cứ như vậy không chịu gặp mặt mình một lần, cũng chịu nói với mình một câu đã vội vã ra đi, sau đó mình từ Quách Tuyết mới biết cậu đã từng về trường một lần, làm xong chuyện là lập tức đi ngay, cậu nhất định cũng nghe nói mấy lời đồn đãi ở trường học về mình và cậu rồi, những lời đó là mình nói, mình nói những lời đó cũng là muốn cậu sau khi nghe thấy những lời này sau sẽ chủ động tới tìm mình. Cậu không tới, về trường cũng không tới tìm mình. Bất luận cậu có để ý những lời này hay không, cậu nhất định sẽ tới tìm mình chất vấn, nhưng cậu không tới, nhưng với tính cách của cậu, cậu sẽ không như vậy. Mình ở trong trường suy nghĩ rất lâu, nghĩ đến nỗi mình bắt đầu hoài nghi cậu rốt cuộc là đi hay là trốn? Người cậu trốn có phải chính là mình không…
Mình nói rồi mình sẽ chờ cậu, nhưng nếu cậu cứ mãi không đến, thì mình không thể làm gì khác hơn là lên kế hoạch đi tìm cậu trước…






Cậu đến lâu rồi hả?
Trong không khí oi nồng của ngày nóng nhất trong năm như hôm nay, Trần Hiểu Quân xách cái túi to như cái bánh chưng đựng đầy sách mới mua trốn về ký túc xá. Phải nói nửa năm nay Trần Hiểu Quân lúc nào cũng trốn tránh như vậy, kỳ thật cũng rất dễ hiểu, học aerobics thì sẽ tìm chỗ nào thực tập, dùng đầu ngón chân đại khái cũng có thể đoán được, đơn giản chính là một câu lạc bộ hoặc là một trường học nào đó. Ba Trần sẽ để con gái đến câu lạc bộ sao, đáp án hiển nhiên là không thể, vậy chỉ còn duy nhất một chỗ là trường học, Trần Hiểu Quân đúng là đang tránh để ba mình sắp xếp đi thực tập ở một cái trường nào đó.
Nửa năm này Trần Hiểu Quân đúng là quá ung dung đến nỗi không thể ung dung được nữa, dấu hiệu rõ ràng nhất chính là trong ký túc xá cô chất đầy bàn học đến nỗi cả ánh mặt trời cũng không lọt qua được. Mỗi ngày cô cũng đều đặn lên lớp hai ba tiết, dạy thể dục ở trường thì còn có thể làm gì nữa, đó còn chưa nói thầy hướng dẫn Trần Hiểu Quân ngày nào cũng không biết chạy đi đâu mất nên tính đi tính lại Trần Hiểu Quân cũng chả có chuyện gì làm. Không có chuyện gì làm, không muốn liên lạc với bạn bè, không có việc gấp sẽ không về nhà, bất đắc dĩ sẽ không về trường, thời gian nhiều như vậy để làm gì? Đống sách kia chính là minh chứng sống động nhất! Qua cuối tuần này thời kỳ nguy hiểm cũng trôi qua, lúc trở lại ký túc xá Trần Hiểu Quân còn cổ vũ mình phải cố lên. Nhưng mọi người không phải đều nói lúc xui xẻo thì uống nước cũng bị mắc răng sao, Trần Hiểu Quân cũng không phải một ngôi sao vô địch may mắn, từ sau khi cô nhận được cú điện thoại bảo vệ ký túc xá gọ