80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã, Em Không Ngoan

Bà Xã, Em Không Ngoan

Tác giả: Phác Hi

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341379

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1379 lượt.

phải phiền toái như vậy, bên căn cứ lính đánh thuê không phải vừa mới mua về hai chiếc máy phát hiện nói dối mới sao? Nghe bộ trưởng Chu nói hiệu quả vô cùng tốt, còn mô phỏng được cả trí nhớ trong não người. Trùng hợp tôi cũng muốn nhìn xem tôi đã hạ lệnh cho cậu ta giết cậu cả tôi lúc nào!”
“Quỷ Thủ” vốn nghe thấy lời nói của chú Hoa vẫn còn giữ được dáng vẻ thấy chết không sờn.
Kết quả Nam Khôn vừa lên tiếng thì sắc mặt của hắn ta đã căng hết cỡ, không hề do dự cắn viên thuốc được giấu trong kẽ răng.
A Đông còn chưa kịp tới ngăn cản thì đã thấy hắn ngã lăn ra mặt đất, miệng mũi trào máu tươi, không ngừng co giật.
Tình huống này thật khiến cho mọi người bất ngờ, nhất là Nam Hạo, mắt trừng đến độ tròng mắt sắp rớt ra, mặt tràn đầy kinh ngạc.
Nam Khôn nhìn hắn, ánh mắt âm độc lạnh lẽo: “Tên này anh tìm thấy ở đâu?”
“Tôi…”
“Mang ra ngoài, cứu sống hắn, không cứu sống được thì ngày mai cút khỏi nhà họ Nam cho tôi.”
Dứt lời không đợi mọi người lên tiếng phản bác hắn đã bất thình lình đứng dậy, phất tay áo bỏ đi, để đám người có liên quan tự sinh tự diệt trong phòng khách.
Đại phu nhân quả thật sắp khóc đến nỗi ruột gan đứt từng khúc, tiếng gào thét sắc nhọn công thành đoạt đất, bay thẳng lên cao.
Nam Hạo tự dời tảng đá đập bể chân mình, mặt tái đi, vội vã đi theo người vào bệnh viện.
Vài vị nguyên lão được mời đến chủ trì công đạo lại không làm được gì, cuối cùng cũng than thở rời đi.
Chiều nay Nam Khôn từ trước tới giờ vẫn luôn bình tĩnh lại giận giữ một trận trong phòng khách, sau khi đi vào thư phòng vẫn không hề bước ra, đến tối người hầu cũng không ai dám vào gọi hắn xuống ăn cơm, Triển Du cũng biết chuyện xảy ra trưa nay từ A Đông, đến tối sau khi xử lí công việc xong cũng tới.
Nam Khôn ở trong thư phòng xử lí công việc, nghe thấy tiếng gõ cửa cũng không ngẩng đầu lên: “Vào đi.”
Triển Du bưng đồ ăn bước vào, thấy hắn đang ngồi múa bút thành văn, trêu ghẹo: “Mất ăn mất ngủ như vậy, không phải vì thời tiết thay đổi đấy chứ?”
Nam Khôn vốn tưởng là bác Trương, không nghĩ tới lại là Triển Du, hắn ngẩng đầu lên, cũng không nói gì, chỉ dùng ánh mắt dịu dàng nhìn cô như vậy.
“Bác Trương nói gần đây anh mất ngủ, đã hầm canh gà với sâm cho anh, đến ăn chút đi?”
Nam Khôn kéo người qua, để cô ngồi lên trên đùi mình, ngậm lấy vành tai cô nói khẽ: “Em cho tôi ăn bất cứ thứ gì đều có hiệu quả hơn mấy thứ thức ăn dinh dưỡng tôi từng ăn.”
“Tâm hồn đen tối, đừng có mà cậy mạnh nữa, ăn cơm trước đi Tứ gia.” Triển Du bắt lấy móng vuốt đang sờ tới sờ lui trên người mình rồi đưa thìa cho hắn, “Ăn xong tôi còn có việc muốn thương lượng với anh.”
“Em nói đi.”
Nam Khôn cũng không quyết tâm phải làm lúc này cho nên trêu chọc một chút rồi ngừng, cầm thìa lên đưa súp vào trong miệng từng muỗng một.
Triển Du nói: “Chiều nay tôi đã nghe A Đông nói chuyện này, anh không thấy tất cả các sự việc đều rất kì lạ sao? Cậu cả của anh bị giết một cách khó hiểu thì không nói tới, chúng ta đã tìm nhiều ngày như vậy cũng không tìm thấy hung thủ, cuối cùng lại do Nam Hạo tìm được. Hơn nữa trước kia anh ta cũng không hề biết anh có liên quan đến tổ chức Hắc Hổ, chỉ trong vòng vài ngày sao anh ta có thể biết rõ tất cả như vậy?”
Nam Khôn quăng thìa xuống, cầm giấy lên lau miệng: “Em đang muốn nói có người đứng sau lưng giúp hắn sao?”
Triển Du nghĩ một lát rồi nói: “Anh đã biết kẻ đó là ai rồi sao?”
Nam Khôn không trả lời, nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào điện thoại trên bàn làm việc như đang có điều suy nghĩ, hoặc như đang đợi cái gì đó.
Triển Du bụng đầy hoài nghi, muốn hỏi hắn đang nghĩ gì, còn chưa kịp mở miệng thì chuông điện thoại vang lên.
Nam Khôn cười cười, nói: “Đến đây.”



Bảo hổ lột da (*)


(*) ý nói không thể hy vọng đối phương đồng ý vì việc đó có liên quan đến sự sống còn của đối phương
Từ nhỏ Nam Khôn đã biết người nhà họ Nam cơ bản không để ý đến chuyện huyết thống, bởi vì đa số về sau bên cạnh hắn chỉ có quyền lực cùng phản bội.
Cho nên hắn chưa bao giờ dám, cũng không chịu dành quá nhiều tình cảm cho bất kì kẻ nào trong nhà họ Nam.
Nhưng mà mỗi lần đối mặt với sự phản bội của người thân thì ở sâu trong lòng hắn cũng cảm thấy trái tim trở nên băng giá.
Tựa như cảm giác lúc này hắn chứng kiến Nam Duệ sắc mặt thản nhiên ngồi đối diện với mình, là một loại bất đắc dĩ dũng mạnh tràn ra từ sâu trong nội tâm – cho tới bây giờ hắn vẫn biết bọn họ muốn thứ gì từ hắn, nhưng vẫn vô cùng hiểu hắn cho dù có cho đi toàn bộ cũng sẽ không cho đi tình thân cùng bình an trọn đời, bởi vì trong nhà họ Nam, chỉ có người chết mới có thể tuân thủ nghiêm ngặt lời hứa.
Hai người giằng co không tiếng động nửa ngày, đột nhiên khóe môi Nam Khôn nhếch lên, trêu ghẹo: “Cậu không sợ bị nghẹn sao.”
“Việc này không cần anh họ nhọc lòng lo lắng.” Nam Duệ mặt không đổi sắc nói, “Hơn nữa em cũng không đòi hỏi nhiều, cổ phần trong Hải Thiên là ba anh để lại cho anh, cứ yên tâm em không có hứng thú. Vừa vặn anh cũng dành