Tác giả: Phác Hi
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341525
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1525 lượt.
áng ngời, đứng vụt dậy văng hết nước lên mặt bố già, còn định nhảy ra.
Sư trưởng Triển cũng hết chỗ nói: “Haizz! Cái đồ thối tha nhà ngươi vẩy hết nước lên người ta rồi!” Bình thường mấy chuyện vặt này đều do người giúp việc của bọn họ làm, hôm nay vú Ngô lại xin nghỉ về nhà, sư trưởng Triển không có kinh nghiệm, bị con chó dày dò đến mức sắp thở không ra hơi, thật là chật vật.
“Ngài đừng làm nữa, để con.”
Triển Du vội vàng đổi chỗ cho ông, cười híp mắt nói: “Mau tháo tạp dề ra, vào phòng khách ngó xem, có bất ngờ đó.”
Sư trưởng Triển tin là thật, mặt không khỏi vui vẻ: “Quá ngon.”
Kết quả khi ông rạo rực chạy vào xem, cái gì mà “ốc buộc” chứ, ngược lại là một bức tượng điêu khắc thì có.
“Bác trai”
Mặc dù trước khi đến Nam Khôn đã học hỏi rất nhiều, nhưng khi tận mắt nhìn thấy người thì hắn vẫn có chút bất ngờ, hắn cho rằng Triển Quốc Phong sẽ có tình tình cẩn thận tỉ mỉ của một ông già, nhưng vừa nãy khi nghe giọng điệu Triển Du nói chuyện với ông thì hình như không phải như hắn đã nghĩ.
“Cậu là?” Hỏi vậy thôi chứ thật ra trong lòng sư trưởng Triển đã đoán ra thân phận của người đàn ông này.
Lần này Triển Du trở về ông cảm thấy không giống với những lần công tác về trước đó, còn vô ý hoặc cố tình thử ông nhiều lần, là một người cha nhớ rõ từng thói quen nhỏ của con gái, làm sao ông không phát giác ra con gái của ông đã có người mình thương yêu. Ông cũng biết người kia không phải Mục Hàn, cho nên vẫn đợi Triển Du ngả bài với ông, không ngờ con nhóc kia lại dẫn thẳng người về nhà, xem ra cô không phải người này thì không được rồi.
Nam Khôn nho nhã lễ độ báo cáo tên của mình, vẻ mặt bình tĩnh tự nhiên.
Sư trưởng Triển nở một nụ cười gần gũi: “A Khôn, làm sao mà cháu với Triển Du quen nhau?”
Về hưu nhiều năm, đối với Nam Khôn ông cũng không quen thuộc như bọn Hạ Quân, chỉ thấy khí chất phi phàm của Nam Khôn, nghĩ chắc cũng không phải dân đầu đường xó chợ. Bình thường căn bản Du nhi không có thời gian làm quen với bạn mới, hôm nay lại dẫn thẳng bạn trai về, chẳng lẽ lại quen nhau lúc làm nhiệm vụ?
Nam Khôn ngập ngừng chốc lát rồi thong dong nói: “Theo dõi phần tử khủng bố là nhiệm vụ trước của cô ấy, cháu có may mắn được trợ giúp đôi chút.”
Quả nhiên, người này biết rõ thân phận thật của khuê nữ nhà ông.
Ông vốn hy vọng Triển Du sẽ ở bên cạnh Mục Hàn, cũng là bởi vì công việc của bọn họ quá đặc biệt, nhất là Triển Du lại là một cô gái lúc nào cũng có thể bỏ mạng vì công việc, có mấy người đàn ông có thể hiểu cũng như ủng hộ vô điều kiện chứ?
Cô và Mục Hàn bất kể là trên phương diện nào cũng rất xứng đôi, hai nhà lại có quen biết, hơn nữa Mục Hàn cũng có ý với Triển Du, cho nên tất nhiên ông hy vọng Triển Du với Mục Hàn sẽ nên chuyện, nhưng mà bây giờ Triển Du đã gặp được người đàn ông yêu cô lại hiểu cho cô, quan trọng nhất là cô cũng vô cùng yêu mến đối phương, vậy một người cha như ông ngoại trừ dốc toàn lực ủng hộ còn có thể làm gì nữa?
Cuối cùng một chút băn khoăn trong mắt sư trưởng Triển cũng thay thế bằng vẻ thoải mái, nụ cười của ông lại càng hiền lành.
“Khuê nữ nhà bác từ nhỏ đã rất độc lập, hơn nữa chưa bao giờ làm chuyện mà mình không chắc, cậu là người đàn ông đầu tiên nó dẫn về nhà, tôi tin nhất định cũng sẽ là người duy nhất. Hiếm khi nó lại thích ai như cậu, tất nhiên tôi sẽ không phản đối, cho nên không cần phải có áp lực gì đâu.”
Nam Khôn không ngờ tới hắn chỉ nói một câu đã khiến cho sư trưởng Triển từ chần chờ biến thành hoàn toàn ủng hộ, trong lòng có hơi thụ sủng nhược kinh, đang định nói vài câu cảm kích thì đã thấy Triển Du ôm con chó nhỏ từ phòng tắm đi ra, nói giỡn: “Sư trưởng Triển à, con là đứa ngài nhặt ở ngoài về phải không? Mọi người ai cũng nói cha vợ nhìn con rể, càng nhìn càng tức giận, con còn đang nghĩ xem ba sẽ làm khó anh ấy thế nào, kết quả ba lại trực tiếp ném con sang một bên.”
Ba Triển bất đắc dĩ: “Nếu không thì ba thu lại lời vừa nói vậy?”
Nam Khôn: “…”
Cuồng nhiệt như lửa
Đêm lạnh như nước, phòng khách của nhà họ Triển vẫn sáng đèn, cả căn phòng ấm áp.
Triển Du tắm rửa xong, đang ở trong phòng dọn dẹp, Nam Khôn ngồi nói chuyện phiếm với ba Triển trong phòng khách.
Người nào đó trời sinh chính là cao thủ xem xét thời thế, kiến thức phong phú cùng với giáo dục tốt lại cung cấp lợi thế cho hắn, rất thuận lợi dụ dỗ khiến cho ba Triển cực kì vui vẻ, tâm tình những chuyện từ nam chí bắc với hắn đúng là rất thú vị. Thẳng đến 0 giờ, Triển Du thấy đã quá trễ, sợ sức khỏe của ba không chịu được nên thúc giục ông đi ngủ, ba Triển vẫn còn chưa thấy thỏa mãn.
Ba Triển vừa đi thì Nam Khôn đã lập tức “lộ nguyên hình”, ôm lấy eo Triển Du, đẩy vào phòng ngủ, đá cửa phòng vào, ép người lên ván cửa, không đầu không đuôi gì đã hôn xuống.
Hơn một tuần lễ không gặp, nỗi nhớ trong lòng rất dày, lúc này lại chỉ còn thế giới hai người, hắn cũng không muốn khắc chế mình nữa, hai tay ôm chặt lấy Triển Du, bá đạo ngậm mút môi Triển Du, đầu lưỡi công thành đoạt đất,