Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã, Em Không Ngoan

Bà Xã, Em Không Ngoan

Tác giả: Phác Hi

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341385

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1385 lượt.

ả bài, vô cùng khẩn trương đưa ra lời mới Mục Hàn, hy vọng Mục Hàn có thể gia nhập tổ chức của hắn.
Triển Du cho anh ta đôi mắt sắc bén: “Anh trai à, bệnh thiếu não phải trị đi nha.”
“Không trị được nha, anh đã đến gian đoạn độc thấm vào nội tạng rồi, bệnh rất nguy kịch.”
Người nào đó vừa nói vừa đưa cánh tay dài đáp xuống vai Triển Du, kéo người vào trong phòng, còn mặt dày nói: “Tôi quyết định rồi, bắt đầu từ đêm nay tôi muốn ngủ ở đây, đêm dài thao thức, vắng lặng như tuyết, tôi không chỉ không có ai làm ấm giường mà ngay cả giường cũng nhỏ hơn các người, quá không công bằng.”
Triển Du nghe vậy thì lập tức vui mừng, sảng khoái nói: “Được rồi, vừa vặn tối hôm qua Frankie đã đưa tới cho lão đại một tủ đồ tình thú, anh cũng biết đấy, Run Miyamoto có ham muốn biến thái trời sinh khác hẳn với người thường, em và lão đại đang rầu đây, chẳng biết phải làm thế nào mới để cho những người kia thấy mấy thứ này đã bị dùng qua, cũng may mà anh tới, mấy thứ đồ chơi kia rốt cuộc cũng có chỗ dùng rồi, đêm nay sẽ để cho anh mở mang kiến thức về sự hùng dũng của lão đại chúng ta.”
Mấy ngày nay Mục Hàn rất được Frankie yêu mến cùng tín nhiệm, bình thường không chỉ cung cấp đồ ăn ngon mà ngay cả “ham muốn đặc biệt” của anh cũng lo luôn, một cái rương đầy đồ tình thú, đủ mọi chủng loại, tất cả lại còn là hàng hiệu, ngay cả bao cao su cũng là LV, hơn 500 cái.
Vứt đi thì rất tiếc nha.
“…” Quả thật Mục Hàn đang nghẹn họng không biết nói gì.
Hình Thiên nghe vậy thì lập tức bắn ra xa hai thước, vẻ mặt vô cùng đau đớn: “Đồng chí Triển du, em đi theo Nam Khôn học thói xấu mất rồi.”
“Nói bậy, Nam Khôn còn kém anh Thiên rất xa nha.” Nói xong Triển Du đến bên thùng giấy lấy ra một cái roi da, nheo mắt nhìn Hình Thiên, khóe miệng hơi nhếch lên kèm theo một nụ cười xấu xa, “Tiểu Thiên à, bây giờ em sẽ làm cho anh thật thoải mái nha.”
“Tôi chạy đây! Lão đại, Du nhi bị ma nhập rồi, cậu mau trị đi.”
Người nào đó bị Triển Du đuổi đến đánh tơi bời, lăn lông lốc nhào tới Mục Hàn.
Mục Hàn bị anh ta đâm xầm vào làm rơi dữ liệu xuống, rốt cuộc không thể nhịn được nữa, thản nhiên nói: “Du nhi, chắc em vẫn chưa đề cập với Nam Khôn chuyện đêm đó của hai ta đâu nhỉ? Mấy ngày nay anh vẫn luôn nghĩ hay là anh dứt khoát nói thẳng với anh ta thì hơn, dù sao chỉ là gặp dịp thì chơi, cũng không phải thật lòng gì, từ trước đến nay anh ta vẫn luôn thông tình đạt lí, nhất định sẽ hiểu cho chúng ta, ngộ nhỡ có hôm nào đó anh ta lại biết chuyện này này một người nào khác thì tính chất sẽ không như vậy nữa đâu nha.”
Trong nháy mắt Triển Du bị lời nói của anh làm cho chấn động thần kinh: “A a a a a lão đại à, hôm nay anh vất vả cả ngày nhất định là rất mệt rồi nhỉ, để em đến xoa bóp cho anh, anh xem ngày nào anh cũng bận rộn đến mệt mỏi như vậy, mấy việc nhỏ nhặt này anh không cần phải quan tâm đâu, em sẽ xử lí tốt mà.”
Nam Khôn thông tình đạt lí, nếu biết nhất định sẽ không tính sổ với Mục Hàn, đương nhiên cũng sẽ không làm khó cô, nhưng chuyện này cho dù phải nói cũng phải để cô chủ động nói thẳng thắn với anh, người nào đó có tham muốn chiếm giữ rất mạnh, để Mục Hàn nói với hắn, sau đó hắn lại tìm cớ mà dày vò cô à.
Huống chi, căn bản cũng không cần phải nói!!!
Mục Hàn nhịn cười, giữ im lặng nhặt giấy tờ lên tiếp tục công việc.
Hình Thiên cầm quả táo gặm rắc rắc, vẻ mặt có chút hả hê.
Triển Du oán hận trừng mắt liếc anh ta, Mục Hàn không hề động đậy, cô lại vội vàng trưng ra vẻ mặt hiền lành, nịnh nọt nói: “Lão đại, em thấy gần đây anh gầy quá, nhất định là đêm ngủ không ngon rồi, tối nay anh lên giường ngủ đi, em ngủ ở sofa, thân hình em nhỏ nhắn sẽ không khó xoay người như anh đâu.”
Mục Hàn nghiêm nghị lắc đầu: “Không được, anh sẽ có cảm giác tội lỗi.”
“Vậy chúng ta cùng ngủ trên giường, chiếc giường náy rất lớn, đừng nói là hai người, ngủ bốn người cũng không chật, hai người em một bên anh một bên, em cam đoan không đá anh.”
Hình Thiên nói xen vào: “Tôi muốn ngủ ở giữa.”
“Anh cút xa ra một chút cho em!” Triển Du thu hồi tầm mắt, tội nghiệp nhìn sang Mục Hàn, “Lão đại…”
Khóe miệng Mục Hàn khẽ nhếch lên, rốt cuộc cũng lùi một bước: “Anh đã nghĩ rồi, thấy chuyện này em tự mình nói với anh ta thì hay hơn.”
Triển Du như được đại xá: “Lão đại anh là người đàn ông đẹp trai nhất trên thế gian này!”
Mục Hàn mặt không đổi sắc vỗ vỗ đầu cô: “Ừm, rất chân thành.”
Vẻ mặt của Hình Thiên như đang chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Du nhi mũi em sớm muộn gì cũng dài như mũi voi!”
Triển Du: “Hứ!”
Mục Hàn liếc nhìn anh ta: “Nói nhảm nhiều quá, cả nửa ngày cũng chưa thấy cậu nói sang chuyện chính, nói đi, chuyện gì?”
Hình Thiên thần bí nói: “Tôi vừa nghe lén được một tin, một tay cấp dưới của Frankie nói xế chiều hôm nay số vũ khí trị giá 500 triệu đô “nông trường” vận chuyển sang Congo (Brazzaville) bị cướp trên biển Caribbean, toàn bộ quân trên thuyền đều bị giết.”
Mục Hàn cùng Triển Du đều kinh ngạc, trăm miệng một lời nói: “Tin tức có chính xác không?”
Hình Thiên nói: “Tôi tới