Tác giả: Phác Hi
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341373
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1373 lượt.
n tiếng, đưa tay xoa xoa mặt cô, ngón tay thô lệ đi dọc theo đường cong khuôn mặt xuống cặp môi đỏ mọng của cô, sau đó thuận thế nâng đôi bàn tay với những đường cong mượt mà của cô lên, cúi người hôn rồi lại cắn một cái, lúc này mới trầm thấp đáp: “Người đàn ông của em.”
“Người đàn ông của tôi có bệnh tâm lí biến thái không tiện nói ra, anh…ưm!”
Nam Khôn dùng môi ngăn chặn lời trào phúng chưa kịp nói của cô lại, đầu lưỡi mềm mại ẩm ướt công thành đoạt đất, tùy tiện chà đạp.
Trong bất chợt, một đám hỏa tiễn xuyên qua hắn truyền đến người Triển Du, nhiệt độ nóng hổi thâm nhập vào máu, nóng đến nỗi mỗi khi đi qua nó lại khiến cho từng dây thần kinh bị kéo căng, dần dần, Triển Du bị niềm vui không ngừng đánh sâu vào khiến cho hoa mắt chóng mặt.
Đến khi Nam Khôn cam lòng buông tha cho cô, cô mới phát hiện không biết từ khi nào mình đã ngồi trên đùi Nam Khôn.
Nam Khôn chống lên trán cô thở hổn hển, ánh mắt bị lấp đầy bởi vẻ nhu tình vô hạn.
Triển Du âm thầm ngạc nhiên: “Sao anh biết bọn em ở đây?”
Cô vốn còn nghĩ nếu như Nam Khôn tới đây chỉ là vì xử lí chuyện “nông trường” thì hiện giờ tốt nhất là bọn họ tránh xuất hiện cùng nhau.
Kết quả khi rời tiệc đã vô tình lọt vào tầm mắt của Nam Khôn, cô biết Nam Khôn đã nhận ra bọn cô.
Cô có trực giác hình như Nam Khôn đã biết rất rõ kế hoạch lần này của bọn cô, cho nên mới cố ý lấy mình ném ra làm mồi, muốn dẫn Jason mắc câu, so với Liệp Ưng nghe lệnh làm việc thì việc Nam Khôn cố tình chèn éo gia tộc Kono không thể nghi ngờ đã khiến cho Jason càng hận hắn thấu xương, hơn nữa Nam Khôn còn giết cha của gã, đoạt người phụ nữ gã yêu, mối hận khắc cốt ghi tâm này chắc chắn Jason sẽ không chịu để yên, báo thù chỉ là chuyện sớm muộn.
Hiện giờ Nam Khôn không chỉ rời khỏi đại bản doanh của mình mà còn “trùng hợp” bước chân đến địa bàn người bạn cũ Frankie của gã.
Cơ hội tốt như vậy, nếu bỏ lỡ thì thật đáng tiếc nhỉ?
Nam Khôn dịu dàng hôn lên môi cô, không đáp lại hỏi: “Thế nào? Thấy anh ở đây em không vui sao?”
“Không phải là vấn đề vui hay không vui, đừng có hỏi câu đó.” Ánh mắt Triển Du khôi phục lại vẻ bình tĩnh, nhìn hắn không chớp mắt, hỏi: “Gần đây anh rất thiếu tiền tiêu à?” bằng không làm gì phải chen một chân vào việc “diệt trừ nông trại” này.”
Nam Khôn cười cười: “Hai năm qua sếp lớn của “nông trường” gần như đã đắc tội với toàn bộ đồng nghiệp Á Âu Mĩ, mọi người vẫn luôn muốn trừng trị hắn, nếu như làm cao mà độc lập độc hành gì đó, em cảm thấy Michelle cùng người xứ Wales sẽ nghĩ thế nào? Dù sao có tiền có lợi nhuận, tại sao anh phải chối bỏ cơ hội này chứ? Vả lại lần này anh đến New York còn là vì dì nhỏ đã nhờ vả đến đây bàn chuyện đính hôn với Frankie.”
“Đừng có giả vờ ngớ ngẩn để lừa em.” Triển Du không có ý định tin lời thoái thác của hắn, “Có phải anh đã biết gì đó không?”
Bằng không sao lại trùng hợp như vậy, mỗi một việc đều kéo theo quan hệ với Jason.
Nam Khôn giả ngu nói: “Ví dụ như?”
“Ví dụ như chuyện Jason đã chạy thoát, ví dụ như quan hệ của Frankie và Jason, ví dụ như múc đích bọn em tới đây?”
Triển Du nhìn vẻ mặt bình thản ung dung của hắn thì biết ngay cô đã đoán đúng. Nam Khôn cũng đã tới, còn nhận ra bọn họ thì cho dù sẽ không quan tâm bọn họ có đồng ý hay không cũng đều không thể thay đổi ý nghĩ của Nam Khôn, đã như vậy, không hỏi rõ thì có gì khác nhau đâu chứ?
Nam Khôn dùng sự yên lặng để bày tỏ lời thừa nhận.
Triển Du hít vào một hơi: “Anh lấy được tin tức từ đâu?”
Tuy với thế lực của Nam Khôn, biết được quan hệ giữa Frankie và Jason không khó, nhưng làm sao hắn biết được hành tung của Liệp Ưng?
Nam Khôn trêu ghẹo: “Anh có thể tiếp tục duy trì sự im lặng được không?”
Triển Du liếc mắt nhìn nhìn anh: “Được, vậy em đây cũng không quen biết anh.”
Triển Du oán hận cắn hắn một ngụm, thẳng thắn nói: “Anh nhận được tin tức ở nước ngoài nói Jason căn bản chưa từng bị đưa đi, vì vậy anh phái A Đông đi tìm cai ngục hỏi chuyện mới biết được Jason đã chạy thoát. Về phần hành tung của bọn em là anh tự đoán ra. Lần này Frankie tiêu diệt thế lực của Takeda, lại giữ lại Miyamoto cùng hai trợ lý của hắn, cộng thêm thời gian mọi người đến đây, mấy việc nhỏ không đáng kể này xâu chuỗi lại với nhau có thể phân tích ra, đúng là cao thâm.”
“Anh…” Quá coi trời bằng vung!
Nam Khôn như đã nhìn thấu suy nghĩ của cô, vội vàng sáp lại hôn mút lấy cái miệng nhỏ của cô, nụ hôn nhẹ nhàng lại lộ ra vẻ trấn an cùng nịnh nọt.
Triển Du thật sự không biết phải nói anh thế nào mới được, muốn mắng anh vài câu nhưng cũng không biết phải mắng cái gì.
Sau nửa ngày cô thở dài, bất đắc dĩ nói: “Hôm nào đó anh hãy bớt chút thời gian gặp mặt lão đại đi.”
“Anh biết rồi, yêm tâm, anh sẽ không làm ảnh hưởng đến bọn em.” Nam Khôn điểm nhẹ lên mũi cô, khẽ giễu cợt: “Cùng lắm thì thừa dịp ban đêm trăng thanh gió mát chạy vào trong chăn làm chuyện vụng trộm với em.”
“Á em nhổ vào, đừng cho là em không biết anh đang có âm mưu gì, không phải anh muốn…ưm!”
Lời cằn nhằn của Triển Du lại bị Nam Khôn dùng m