Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen
Tác giả: Phác Hi
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341496
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1496 lượt.
đây để hỏi hai người đây, hôm nay Phượng Tường có liên lạc với hai người không?”
Mục Hàn lắc đầu: “Ban ngày không tiện, bình thường cậu ấy vẫn báo cáo tình hình bên kia với chúng ta vào buổi tối.”
Triển Du nói xen vào: “Em cảm thấy rất có thể là thật, nhưng có phải là bọn cướp biển làm không?”
Mục Hàn nói: “Nếu tin tức này là thật, tôi cảm thấy đây có thể là do một tập đoàn vũ khí khác cùng liên hợp bày ra một âm mưu.”
Triển Du khó hiểu: “Là thế nào?”
Mục Hàn giải thích: “Mấy năm nay “nông trường” danh tiếng quá mức, đương gia tân nhiệm lại làm việc cực kì thủ đoạn, vì đoạt thị trường mà không ngừng ép giá, bên phía Bắc Mĩ đã sớm có người muốn trừng trị hắn, trước kia có gia tộc Kono hùng mạnh làm chỗ dựa cho bọn chúng nên mọi người còn nhịn hắn, hiện giờ gia tộc Kono bị Nam Khôn làm cho ốc còn không mang nổi mình ốc, làm gì còn sức mà để ý đến bọn chúng.”
Triển Du: “Không phải Phượng Tường nói Frankie đang có ý định với súng điện từ sao? Liệu có phải là do gia tộc Michelle làm không?”
Mục Hàn nói: “500 triệu đô la cũng đủ làm cho “nông trường” chặt đi hai cánh tay, có câu nhổ cỏ tận gốc, hiện giờ có cơ hội tốt như vậy, những tập đoàn vũ khí đang nhìn chằm chằm sẽ nhân cơ hội này tạo áp lực, khiến nó triệt để tụt dốc. Nông trường chiếm hơn 90% thị trường trong nước, còn có hai tuyến đường thủy vô giá. Nhưng ngoại trừ châu Á, nhà họ Nam gia thế nhất, còn lại bất kể là châu Âu hay Bắc Mĩ chưa từng có ai có khả năng thống nhất thiên hạ.”
Một miếng thịt béo lớn như vậy, cho dù gia tộc Michelle có nuốt chửng vào bụng cũng sẽ không tiêu hóa nổi.
Hành Thiên hỏi: “Nếu quả thật là do các tập đoàn vũ khí khác liên hợp giăng võng, Xích Thủy có thể cũng ở trong đó không?”
Mục Hàn cùng Triển Du đều nhìn đối phương, không nói gì nhưng trong lòng cũng biết: việc này quá có thể ấy chứ.
Yên lặng một lát, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa.
Mọi người biến sắc, Mục Hàn nhàn nhạt hỏi: “Có chuyện gì?”
Người ở ngoài đáp: “Thưa ngài Miyamoto, ông chủ bảo tôi tới mời ngài đến nhà chính dùng bữa tối, ngài ấy nói trong nhà có vài việc khách quý đến chơi, muốn giới thiệu cho ngài làm quen.”
Coi trời bằng vung
Mục Hàn không nghĩ tới khách quý của Frankie lại là vài chuyên gia vũ khí Á Âu Mĩ.
Có thể làm phiền mấy vị đại gia chạy đến đây tất nhiên không phải là việc nhỏ. Xem ra tin tức Hình Thiên nói trước khi đến là thật, hơn nữa đúng như Mục Hàn đã phân tích, sự kiện cướp bóc lần này chính là một âm mưu được người ta liên hợp dựng nên.
Ặc…hành động thật là nhanh.
Bên phía “nông trường” người ta còn chưa tuyên bố chuyện phá sản mà bọn lang sói bên này đã thương lượng xem phải cắt xẻ khối bánh này thế nào.
Nửa tháng không gặp, Nam Khôn vẫn như cũ, ở trước mặt người ngoài vĩnh viễn vẫn mang vẻ mặt nho nhã lễ độ lại lãnh đạm xa cách hờ hững lạ thường, ngay cả khi Frankie giới thiệu Triển Du thì đôi mắt lạnh lùng kia cũng hoàn toàn không tỏ ra một chút khác thường nào.
Tô Niệm là con gái một của dì nhỏ hắn, mấy năm nay vẫn luôn du học bên Mĩ, tính tình mạnh mẽ ngay thẳng, không dịu dàng hiền lành như dì nhỏ của hắn, luôn để mặc cho ai bắt nạt cũng được, cộng thêm cô mang danh là nhị tiểu thư nhà họ Nam, mấy năm nay tuy ở nước ngoài một mình nhưng thật sự không ai dám bắt nạt.
Từ trước đến nay Nam Hiểu Văn văn luôn áp dụng chính sách nuôi thả với cô, tháng trước Tô Niệm đột ngột gọi điện về nói bạn trai của cô cầu hôn, muốn kết hôn, Nam Hiểu Văn hỏi sơ về bối cảnh gia đình kia, vậy mới biết bạn trai của Tô Niệm là thái tử hắc đạo.
Theo góc độ của Nam Khôn mà nói thì hắn cũng không muốn để cho Tô Niệm gả cho con của Frankie, nhưng Tô Niệm và người kia tự do yêu đương, dì nhỏ của hắn lần này cũng đã giúp hắn rất nhiều trong việc quét sạch tàn dư của nhà họ Nam, cho dù hắn không đồng ý cũng không có cách nào phản đối.
Sau khi bữa tối kết thúc, mọi người ngồi trong phòng khách nói chuyện phiếm.
Có người gọi điện cho Nam Khôn, vì vậy hắn có thể danh chính ngôn thuận đứng dậy ra ngoài nghe.
Ánh trăng sáng nhô lên cao, vườn hoa nhà họ Michelle yên tĩnh vô cùng.
Trong hàng rào những bông phù dung ngang tàng cùng vài khóm cỏ bồng hòa lẫn vào nhau, còn có vài nhành hoa không biết tên khoe sắc trong vầng sáng cam chập chờn, rực rữ khiến người nhìn phải chói mắt.
Một làn gió thổi qua, hương thơm thấm lòng người, khiến người ta cảm thấy vui vẻ.
Triển Du bàn chuyện với Phượng Tường xong cũng không vội trở vào, nhàn nhã tự tại ngồi trên ghế hưởng thụ gió đêm cùng sự yên tĩnh nơi đây, một lát sau, tiếng bước chân cực kì nhỏ từ xa đến gần, truyền vào trong tai, cô cũng không mở mắt ra, dường như đã biết ai đang tới.
Nam Khôn không một tiếng động đi đến trước mặt cô, cũng không nói gì, khóe miệng chứa đựng nụ cười thản nhiên, đôi mắt sáng quắc nhìn cô.
Triển Du mở mắt nhìn thẳng vào anh một lát, ánh mắt khinh miệt, giọng nói lười biếng trêu chọc: “Tiên sinh ngài là ai?”
Nam Khôn nhếch môi lên, vẫn không lê