Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Tác giả: Tô Cẩn Nhi

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342448

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2448 lượt.

nói non nớt hầm hừ: “Người xấu, ông là người xấu, tôi không cho phép ông xem thường mẹ?”
Ông lão khổ sở nhìn con gái bảo bối của mình đang quỳ gối ngoài cửa, cuối cùng vẫn nghiến răng tàn nhẫn đuối nó ra ngoài. Nhưng ông không ngờ rằng cháu gái ngoại bé nhỏ đằng sau con gái lại dũng cảm như một chiến sĩ nhỏ nói câu đó với mình, tư thế bảo vệ thẳng lưng đứng trước mặt mẹ mình.
Đôi mắt từng nhìn qua vô số người Nghiêm Đình đột nhiên toát ra vẻ vui mừng, đứa bé này không tệ, có can đảm, sau này nếu ông không thể dựa vào cô con gái không có tương lai, có thể dựa vào cô cháu gái bé nhỏ của mình. Con gái gả ra ngoài như bát nước hắt đi. Nếu lúc đầu nó không để ý đến sự phản kháng của người trong nhà, như vậy cũng tùy nó đi!






Trở Về Thành Phố A
Nếu như hỏi Nghiêm Hi lúc về thành phố A muốn làm cái gì nhất, Nghiêm Hi nghiêng đầu suy nghĩ thật lâu, kết quả là không muốn làm gì hết.
Lãnh Diễm nhìn Nghiêm Hi ngồi bên trái mình, lại nhìn Tiểu Yêu đang vùi trong ngực cô lưu luyến không rời, ánh mắt thẳng tắp.
Tiểu Yêu gặp lại chủ nhân sau ba tuần thất lạc cho nên hưng phấn vô cùng, vốn đang đàng hoàng ngồi trên đất, le lưỡi ra vì trời quá nóng, thở khó khăn, ngay cả động cũng không muốn động. Nó ngẩng đầu nhìn mấy anh đẹp trai đang đứng bên cạnh mình. Tiểu Yêu không hiểu, mấy chiếc xe thể thao cao cấp đẹp mắt sau lưng sao không có ai ngồi, tại sao mấy người này muốn đứng xếp hàng dưới ánh mặt trời chói chang như vậy? Phơi nắng sao?
Tiểu Yêu ngẩng đầu liếc nhìn ông mặt trời nóng như lò thiêu, hai mặt bị ánh sáng mặt trời rọi vào đến mức chói mắt, Tiểu Yêu lập tức nhắm mắt, sau đó xoay mặt vào trong gặp chủ nhân đã lâu không gặp của mình.
Nghiêm Hi vuốt nhẹ đám lông của Tiểu Yêu, nghiêng đầu nhìn người đàn ông đang lái xe, khẽ mỉm cười: “Thú cưng gửi vận chuyển không an toàn, em cũng không yên tâm.”
Lãnh Diễm nhếch miệng, không yên tâm, vì một con chó phải để bốn người đàn ông lái xe về thành phố A sao? Là sáu giờ lái xe trên đường đó, hơi lãng phí thời gian.
Nhưng Lý Duệ Thần luôn luôn không hề có ý kiến gì với ý muốn của Nghiêm Hi, Tiếu Thâm luôn thích chơi cũng không có ý kiến gì, Cố Tiêu thích ứng trong mọi hoàn cảnh cũng không hề có ý kiến. Được rồi, người có ý kiến chính là Lãnh đại gia, anh thừa nhận, anh không thích bà xã mình đối xử tốt với con chó chết này như vậy.
Vợ anh, trong lúc đi với anh vẫn đối xử với một con chó tốt như vậy, trong lòng anh không hề cảm thấy thoải mái!
Tiểu Yêu nghe vậy như hiểu được tiếng người, ngẩng cái đầu lông lá lên nhìn Nghiêm Hi, ánh mắt vô cùng hài lòng.
Lãnh Diễm chuyển mắt sang chỗ con chó cưng đang âm thầm đắc ý kia, chỉ là một con chó mà thôi, sao có thể khiêu chiến với anh kia chứ.
Đôi mắt sáng thoáng qua, khóe miệng bỗng xuất hiện nụ cười khó hiểu, sau đó Nghiêm Hi cũng cảm thấy cả người Tiểu Yêu có chấn động nhỏ.
Hai mắt Lãnh Diễm đang chăm chú nhìn về con đường phía trước, mở ra, chợt bắt đầu hắt xì, liên tục hắt xì không ngừng nghỉ. Nghiêm Hi vô cùng kinh ngạc, không ngờ Lãnh Diễm hắt xì đến mức khổ sở như vậy.
“Không sao chứ, sao đột nhiên bắt đầu hắt xì?”
Lãnh Diễm xoa xoa lỗ mũi, nghiêng đầu nhìn cô, dùng một tay xoa xoa đầu cô, cười: “Không sao, có thể bị dị ứng với cái gì đó.” Nói xong rút tay về, tiếp tục lái xe.
Tiểu Yêu nhìn nụ cười nhẹ nhàng này của anh, cả người run lên, bỗng có dự cảm xấu. Nó dám chắc chắn rằng trước khi Lãnh Diễm nhìn về phía trước nhân tiện còn liếc nó một cái, ánh mắt ẩn chứa ẩn ý.
Nghiêm Hi không thích đánh bay bàn tay anh đang vuốt tóc mình, Lãnh Diễm cười nhẹ, nụ cười vừa tao nhã vừa đẹp mắt, đôi môi mỏng manh khẽ cong lên vô cùng đẹp mắt, dường như hơi hài lòng. Sau đó, Lãnh Diễm chuyên tâm lái xe, nghiêng đầu liếc mắt nhìn Tiểu Yêu đang ngoan ngoãn nằm trong ngực Nghiêm Hi, khẽ cau mày, hơi hơi mở đôi môi đang mím, dường như muốn nói gì đó. Cuối cùng anh nhìn Nghiêm Hi, ánh mắt dịu dàng cưng chiều, xong cũng không nói gì thêm.
Nghiêm Hi cúi đầu nhìn Tiểu Yêu trong ngực, trong lòng hiểu ra lúc nãy Lãnh Diễm do dự là từ đâu mà có.
Bên kia Lãnh Diễm không ngừng hắt xì hơi, sau đó xoa xoa mũi, vừa nói vừa như không thèm để ý đến Nghiêm Hi đang ngồi bên cạnh, “Bà xã, lấy khăn giấy giúp anh, mũi anh ngứa quá.” Lúc nói thỉnh thoảng vẫn chú tâm nhìn Nghiêm Hi đang tìm khăn giấy.
Nghiêm Hi lấy khăn giấy trong túi mình đưa cho anh, “Dừng xe ở chỗ trước mặt!”
Lãnh Diễm nhận khăn giấy trong tay Nghiêm Hi, lau mũi, nghe vậy cố giả vờ không hiểu hỏi: “Sao vậy? Tên nhóc này muốn đi vệ sinh sao?”
Nghiêm Hi không nói.
Lãnh Diễm lập tức dừng xe trên đường cao tốc đầu tiên, chiếc Maybach tính năng vượt trội dừng lại vững vàng. Nghiêm Hi ở trong hoàn toàn cảm thấy không gì là không thoải mái khi xe dừng đột ngột, tính ổn định của Maybach luôn cực tốt, cả nghiêng chỉ nghiêng về trước một chút theo quán tính.
Hai chiếc xe phía sau cũng dừng lại theo, Cố Tiêu và Tiếu Thâm đi chung một xe, Lý Duệ Thần ở giữa