Tác giả: Tô Cẩn Nhi
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342502
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2502 lượt.
thành thành thật thật lắng nghe, Lãnh Diễm đột nhiên cảm thấy mấy lời nói bừa của mình không chừng còn có hiệu quả đối với đầu óc khác thường của bà xã nhỏ. Có lúc anh nghĩ, có phải đầu óc cô nhóc trong ngực mình quá khác biệt so với người khác hay không? Cho nên trao đổi giữa hai người bọn họ mới xuất hiện khó khăn như vậy?
Suy nghĩ một chút rồi quyết định tiếp tục tẩy não: “Cho nên nói, năm đó ba anh yêu mẹ em là chuyện của bọn họ, khép lại chuyện của họ ba mươi năm trước, ba mươi năm sau là chuyện của chúng ta, tuyệt đối không liên quan đến chúng ta. Em nói đúng không?”
Nghiêm Hi suy nghĩ, thở một hơi thật dài, “Nhưng bọn họ làm tổn thương mẹ Lãnh, cho nên mẹ Lãnh mới không thích em?”
Lãnh Diễm âm thầm liếc mắt xem thường, cô nhóc này muốn làm anh mệt chết sao? Thật không cảm thấy cái nhìn của người khác quan trọng thế nào.
Nhưng cũng rất dễ nhận thấy cô nhóc này để ý đến suy nghĩ của người khác, mà người cô để ý đến là Chu Vận Uyển. Dù sao Chu Vận Uyển cũng là người quan trọng trong quãng thời gian mười bảy năm của cô.
“Lúc trước khi mẹ anh chưa biết mẹ em là ai cũng rất yêu thích em. Anh cảm thấy được mẹ còn đối xử với em tốt hơn với anh rất nhiều. Nhưng bây giờ sao bà lại khác trước? Không phải trong lòng bà không thoải mái sao? Bà không thoải mái bởi vì trong cuộc hôn nhân của mình bà là người thất bại. Mà em, con gái Nghiêm Tử Hoa, sống sờ sờ trước mắt bà, vô tình từng giờ từng khắc nhắc nhở bà rằng bà là người thất bại. Cho nên người bà ghét không phải là em, mà là sự thất bại của bà!”
Nghiêm Hi sửng sốt, suy nghĩ, hình như chuyện là vậy.
“Có thật không? Vậy không phải em làm mẹ Lãnh khổ sở sao?”
Lãnh Diễm làm như thật gật đầu, "Đúng vậy.”
Nghiêm Hi cắn môi: "Nếu như em không muốn mẹ Lãnh khổ sở nữa thì phải làm sao?”
Lãnh Diễm nhìn Nghiêm Hi đang cắn môi, hai mắt vụt sáng không ngừng lấp lánh, hai hàng mi dài như lông vũ mềm mại của cô, nhẹ nhàng trêu chọc lòng anh, hơi ngứa, hơi tê, thật muốn…ăn…!
Giọng Lãnh Diễm khàn khàn khiêu gợi, hơi khô chát, "Em thật sự muốn mẹ bớt khổ sở?”
Nghiêm Hi nhìn Lãnh Diễm không ngừng nhích lại gần mình, âm thầm liếc mắt xem thường, giữ yên giật giật lui về phía sau, kiên định gật đầu.
Hô hấp Lãnh Diễm nóng rực, tiếp tục tới gần Nghiêm Hi vừa cách ra, hai mắt ngập đầy lửa nóng rực, "Vậy em ít xuất hiện trước mặt bà, ngày mai chúng ta dọn ra!”
Quý Tộc Xưa, Nhà Họ Nghiêm.
Nghiêm Hi không lùi, hai mắt to sáng rực nhìn chằm chằm dáng vẻ gấp gáp của Lãnh Diễm, không hề nháy mắt, nhìn Lãnh Diễm nổi lên từng cơn như – con thú. Lãnh Diễm dừng động tác lại, nhìn hai mắt to tròn Nghiêm Hi đang nhìn mình, đột nhiên anh cảm thấy người này ngốc ở đâu?
Nghiêm Hi nhìn dáng vẻ ảo não buồn bã của Lãnh Diễm, cũng không nhịn nổi bật cười thành tiếng, “Ha ha, Lãnh Diễm, đây mới là mục đích của anh!”
Lãnh Diễm khẽ mỉm cười, cũng không phủ nhận, ngược lại hơi nóng nảy hỏi cô: “Thì sao thì sao, chúng ta không ở đây thì sao?”
Nghiêm Hi nhìn Lãnh Diễm hơi gấp gáp, giống như đứa bé nghịch ngợm đang gây sự. Nghiêm Hi biết, Lãnh Diễm là vì cô. Biết cô ở nhà họ Lãnh không thoải mái, mỗi ngày đều để Chu Vận Uyển thấy, từng giờ từng phút nhắc nhở Chu Vận Uyển sự thất bại trong hôn nhân của bà, một ngày nào đó khó tránh khỏi việc Chu Vận Uyển sẽ gây khó khăn. Khi đó, Nghiêm Hi chỉ sợ là bà khó vượt qua, có lẽ bà cũng sẽ nhẫn nhịn không được bắt đầu ghét cô con gái mình vẫn yêu thương, chuyện này là chuyện trong lòng Nghiêm Hi sợ hãi nhất.
Lãnh Diễm đang đắp chăn cho cô bỗng dừng lại, nghe trong giọng Nghiêm Hi như đang nhớ lại, anh thật sự không biết bây giờ nên vui mừng hay nên đau lòng. Cô bé này là đang muốn nói hết bí mật trong lòng mình cho anh biết?
Nhưng tại sao bây giờ anh cảm thấy bí mật này giống như đang vạch trần vết thương đã kết vảy của Nghiêm Hi một lần nữa, lần nữa dùng khuôn mặt đầm đìa máu và nước mặt hiện ra trước mắt anh? Nhìn cô đau một lần nữa, khóc một lần nữa trước mặt mình sao? Mình xác định nhìn cô đau nhìn cô khóc sao?
Lãnh Diễm hơi bối rối, nhìn cô khóc nhìn cô đau lòng, vậy không bằng đánh anh ngất xỉu trước dường như còn thực tế hơn.
“Năm đó năm tuổi thế nào?”
Nghiêm Hi hít hít mũi, vẫn trốn tránh vùi trên bả vai Lãnh Diễm, dù đôi mắt ửng đỏ cũng không muốn Lãnh Diễm nhìn thấy, cảm giác bí mật trong lòng như đang ngăn chận, bởi vì áp lực cho nên trái tim cũng trở nên khó khăn.
Cô cố gắng duy trì tiếng mình như bình thường, “Năm đó năm tuổi, hình như bọn họ đột nhiên xảy ra chuyện gì đó. Có một ngày lúc em về đến nhà thấy ngôi nhà vô cùng hỗn loạn, tất cả mọi thứ đều bị đập vỡ, một mình mẹ ngồi trên ghế salon lén rơi lệ, chẳng biết ba đi đâu, em nhỏ giọng hỏi mẹ ‘xảy ra chuyện gì?’”
Nghiêm Tử Hoa nước mắt đầy mặt nhìn con gái mình, thấy khuôn mặt tươi cười của cô bé đang vô cùng lo lắng nhìn mình, Nghiêm Tử Hoa cảm thấy vô cùng uất ức, đưa tay ôm chặt con gái vào lòng, nhè nhẹ vỗ vào cơ thể nhỏ bé của Nghiên Hi, giọng nức nở: "