Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Tác giả: Tô Cẩn Nhi

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342460

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2460 lượt.

êm Hi chính là một công chúa, trên mặt luôn có biểu hiện nhàn nhạt, mặc kệ chuyện vui đến cỡ nào cũng luôn là nụ cười tiêu chuẩn hở tám cái răng. Mặc dù mỹ lệ ưu nhã nhưng có cảm giác không thật.
Nghiêm Hi ngượng ngùng cười một tiếng: “Ha ha, mình đây cũng là lần đầu, chưa thử qua, ai biết biểu hiện như thế nào.” Trước kia đều là Lãnh Diễm dụ dỗ cô, dụ được giống như một tiểu công chúa điêu ngoa vậy. Không nghĩ đến có một ngày quay đầu lại hò hét với cô, Nghiêm Hi cảm thấy mình thật sự nên xin lỗi Lãnh Diễm rồi.
Hôm nay Lưu Thế Hiền đã tới, khi biết Chu Châu đang ở nhà Lãnh Diễm tâm tình của hắn buông xuống, biết ở nơi nào thì dễ nói chuyện hơn rồi. Máy bay hạ xuống liền trức tiếp đến R&D. Gọi điện thoại, thư ký trực tiếp xuống dẫn người đi vào. Hắn cảm thấy kỳ quái, tại sao dáng vẻ tất cả mọi người trong công ty đều là vội vã?
Chẳng lẽ đây chính là pháp bảo giúp Lãnh Diễm chiến thắng?
Vào phòng làm việc trước tiên hắn mở miệng trêu chọc: “Lãnh Diễm, mình xem nhân viên công ty cậu đều làm rất tốt nha, đi bộ cũng nhanh như vây. Nói cho mình biết một chút bình thường cậu dạy dỗ như thế nào vậy, khi về mình cũng học theo một chút.”
Trên mặt Lãnh Diễm treo vẻ mặt lạnh nhạt, vốn vẫn cúi đầu xem văn kiện, nghe một câu của Lưu Thế Hiền có chút kinh ngạc ngẩng đầu, đúng lúc gặp vẻ mặt như khổ qua của Lãnh Tiểu Tam. Hiểu, chậm rãi nâng lên nụ cười nhạt, tầm mặt rơi vào người Lưu Thế Hiền, nhìn hành lý sau lưng hắn, mặt vốn giãn ra lập tức nhíu lại, âm thanh còn lạnh hơn baidu hỏi: “Đừng có nói với mình là cậu muốn ở chỗ này.”
Lưu Thế Hiền lúc này mới coi như chân chính hiểu được nguyên nhân cả công ty lạnh như vậy, không phải vừa tiến đến đã thấy lạnh, thì ra nơi này có một bình đông lạnh di động. Lưu Thế Hiền cười ha ha, quay đầu liếc nhìn hành lý của mình, sau đó bắt chéo chân, nhàn nhã thoải mái mà mói: “Đúng vậy, ý định của mình là ở lại nơi này một chút, cẩn thận quan sát thị trường thành phố A. Sau đó mở rộng thị trường ở bên này, dù sao phát triển chỉ trong thành phố G như vậy, thị trường cũng có hạn.”
Ánh mắt Lãnh Diễm lạnh lùng nhìn qua, môi mỏng mím thành một đường, trực tiếp cho biết vị gia gia này không vui: “Được, mặc kệ các cậu muốn ở bao nhiêu ngày, nhưng không cho phép ở nhà mình. Còn nữa, tối hôm qua cho mượn lão bà, hôm nay lập tức đón người đi, nếu không đừng trách mình không lưu tình.”
Lưu Thế Hiền liền cười: “Ha ha, cậu không nói, tối nay coi như giữ chúng mình lại cũng không ở. Ở làm gì nha, các cậu cho là chúng là bia đỡ đạn hả? Mình đã tìm khách sạn, sẽ dẫn người đi. Chẳng qua nghe nói khách sạn kia là của cậu?”
Lãnh Diễm dừng tay cầm bút lại, chậm rãi ngẩng đầu, hung hăng nhìn hắn, cảm thấy chưa hết giận, cắn răng nghiến lợi nói: “Không trách được người ta vẫn thường nói người một nhà thường giống nhau. Cậu và Chu Châu đúng là rất giống nhau, rất tham tiền, chính cậu kiếm được bao nhiêu còn phải tới keo kiệt với mình sao?”
Lưu Thế Hiền nghiêm mặt không nói lời nào, thật lâu mới cười hắc hắc: “Hết cách rồi, cùng cô ấy sống qua ngày đã lâu, ít nhiều cũng bị ảnh hưởng. Có thể tiết kiệm được thì liền tiết kiệm một chút, cậu thấy đúng không?”
Lãnh Diễm trực tiếp xem thường không nói một câu.
Gần đây Nhà họ Chu không biết xảy ra chuyện gì, cả ngày giống như không có người sống. Ông Chu cả ngày đều ở trong thư phòng không ra cửa, Chu Khải luôn luôn ngồi ở trong phòng khách giống như môn thần đề phòng Lý Lệ ra cửa. Lý Lệ giống như không có sinh mệnh, đàng hoàng sống ở trong phòng không ra cổng trước không bước cổng sau. Bình thường nhất chỉ có Chu Kỳ, nhưng cái bình thường này sau khi bị bàn tay Triệu tổng quấy rối luôn sợ hãi, buổi tối ngủ luôn gặp ác mộng, luôn xuất hiện với đôi mắt thâm quầng.
Chu Kỳ ngẩn ngở xuống lầu tìm thức ăn, chợt thấy Chu Khải đang ngồi ở sa lon, bị dọa sợ, mí mặt nhảy lên. Chu Kỳ thấy rõ là Chu Khải, cẩn thận thở phào một hơi, đưa tay che mí mắt đang nhảy: “Anh, anh còn muốn ngồi ở đây bao lâu? Tình trạng của chị dâu hiện giờ anh cũng đã nhìn thấy, chị ấy sẽ không chạy ra ngoài nữa. Anh, rốt cuộc tại sao lại có bộ dáng như vậy.”
Chu Khải ngồi trên sô pha uống cà phê, cũng không nói chuyện, chính là mí mắt lười phải nâng lên hạ xuống. Chu Kỳ ở trước mặt hắn nói cũng giống như không khí, khiến cho Chu Kỳ tức giận, trực tiếp hét lên, cái nhà này sao đột nhiên lại biến thành như vậy, cô có chút không chịu nổi, quá đè nén: “Anh, có thể không như vậy nữa được không, anh cảm thấy nhà chúng ta hiện nay giống bình thường không? Anh tại sao lại không nói chuyện!”
Mí mắt Chu Khải hạ xuống, giống như tượng đá, mí mắt vừa động, giống như hao tốn thời gian dài mới nứt ra, dùng thời gian rất lâu mới thích ứng hoàn cảnh, cuối cùng chậm rãi ngẩng lên nhìn Chu Kỳ. Vừa nói thành tiếng liền dọa sợ Chu Kỳ,giọng nói giống như cả đời chưa nói bao giờ, khàn khàn không giống như tiếng người nói: “Chu Kỳ, anh hối hận, ban đầu anh không nên buông tha Nghiêm Hi. Sau khi Nghiêm Hi trở lại bên cạnh Lãnh Diễm, anh cũng cưới Lý Lệ. Anh chỉ muốn cứ như vậy mà


Old school Easter eggs.