Tác giả: Tô Cẩn Nhi
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342328
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2328 lượt.
ắn hoàn toàn không đáng lo.
Trong phòng làm việc của tổng tai, Lãnh Tiểu Tam cầm điện thoại gọi cho người nọ xong, đặt điện thoại xuống xoay người lại liền nhìn thấy Nghiêm Hi đang ôm ngực nhìn cậu ta, khóe miệng còn treo nụ cười như không cười.
Lãnh Tiểu Tam nhìn nụ cười này của Nghiêm Hi, càng ngày càng cảm thấy giống Lãnh Diễm, có cảm giác đại sự của thiên hạ đều ở trong tay ta vậy. Lãnh Tiểu Tam không tự nhiên lắc đầu mổ cái sau đó nhìn Nghiêm Hi nói: “Sao đã tỉnh rồi? Ngủ thêm một chút đi, hiện tại mới ba giờ, em đi ngủ tiếp đi.”
Nghiêm Hi giữ nguyên đường cong nơi khóe miệng sau đó gật đầu một cái, tay vẫn ôm ngực nhìn Lãnh Tiểu Tam, còn nghiêng đầu một cái, mắt to vụt sáng nhìn cậu ta, làm ra vẻ đáng yêu tò mò hỏi: “Chẳng lẽ anh không có chuyện gì muốn nói với em hay sao?”
Lãnh Tiểu Tam không biết vì cái gì, cậu ta nhìn thấy Nghiêm Hi như vậy trong nháy mắt run lên một cái, giống như Nghiêm Hi đáng sợ như hung thần ác sát vậy. Nghiêm Hi cũng không quản thân thể run lên kia của cậu ta, cô chu mỏ sau đó liền đi, tự mình mất mặt. Chỉ có điều trong khi chầm chậm xoay người khóe miệng cũng từ từ nâng lên. Lãnh Tiểu Tam dựa vào tường nghĩ, Lãnh Diễm a Lãnh Diễm, đúng là cái gì cũng không chạy thoát khỏi tầm tay anh.
Ngày hôm sau trời vừa rạng sáng, Nghiêm Hi mở mắt liền nhìn ra ngoài trời. Mặt trời mới mọc với mặt trời mọc cao không giống nhau, rất dịu, cảm giác thật tốt. Đột nhiên hắt xì một cái, mũi giống như có người bịt lại, làm thể nào cũng không thông được. Không bao lâu sau Nghiêm Hi liền bị kìm nén đến khó chịu, vừa xoa mũi vừa đi ra ngoài. Sau đó liền nhìn thấy Lãnh Diễm đứng ở bên ngoài từ sớm, Nghiêm Hi sững sờ, không kịp phản ứng, chuyện này……
Lãnh Diễm ngồi ở bàn làm việc của mình, mùi cà phê nồng nặc xông vào mũi, hưởng thụ dáng vẻ Nghiêm Hi cho là mình đang nhìn lầm, sau đó đí về phía trước hai bước nhìn anh, đưa tay chỉ thẳng, lời nói không lưu loát: “Anh…Anh trở lại?”
Lãnh Diễm lười biếng đọc báo sáng nay, đối với việc Nghiêm Hi nói không rõ ràng hành động rất đáng đánh đòn, trực tiếp phát âm thanh từ mũi: “Ừ.” Sau đó cảm thấy âm thanh của Nghiêm Hi có cái gì không đúng, giống như có chút buồn buồ, sau đó ngẩng đầu lên hỏi Nghiêm Hi: “Tiếng em sao vậy?” Đồng thời ngẩng lên mới phát hiện, không chỉ mũi Nghiêm Hi có vấn đề, mặt cũng đỏ không hề bình thường chút nào.
Nghiêm Hi day day mũi nói: “Không biết, chắc là bị cảm, em uống nhiều nước một chút là được rồi, một hồi là hết thôi.” Nói xong liền ngơ ngác đi ra ngoài, là lạ ở chỗ nào? Nghiêm Hi chớp chớp mắt, không nghĩ ra.
Lãnh Diễm hoàn toàn không ngờ, ban đầu còn tưởng rằng mình xuất hiện cô sẽ vui mừng thét chói tai, ai biết người ta phản ứng gì cũng không có, hơn nữa dáng vẻ như bị cảm, chuyện gì đã xảy ra? Không phải anh chỉ không có mặt ở đây một đêm thôi sao, làm sao lại bị cảm!
Nghiêm Hi vừa ra khỏi cửa, sau đó nhìn thấy Lãnh Tiểu Tam, đầu óc cô dừng lại, chuyện này….. Buồn bực chỉ vào Lãnh Tiểu Tam hỏi: “Anh tới nhà tôi làm gì?”
Lãnh Tiểu Tam trực tiếp bị Nghiêm Hi làm cho bối rối, nhà? Lãnh Tiểu Tam quay đầu lại nhìn bàn làm việc của cậu, sau đó vô cùng xác định quay đầu lại nói với Nghiêm Hi: “Nghiêm Hi, em hồ đồ rồi, ở đây là công ty.”
Nghiêm Hi vừa nghe, miệng há ra, có chút ngoài ý muốn, sau đó đầu óc bắt đầu hồi hồn, nhớ lại tối qua mình thức đêm theo kiểm toán, nhớ lại tối qua mình ngủ ở công ty, còn nhớ tới sáng ngày hôm qua Lãnh Diễm bị mang đi, bị mang đi?
Nghiêm Hi hậu tri hậu giác nhớ tới, ngày hôm qua không phải Lãnh Diễm bị mang đi hay sao?
Sau đó hét lên một tiếng, vọt thẳng vào phòng làm việc nhào vào ngực Lãnh Diễm. Vốn còn tưởng rằng mình sẽ hưng phấn hét chói tai, ai biết hiện tại cô chỉ muốn rúc ở trong ngực Lãnh Diễm, một câu cũng không nói. Mũi của cô vốn hít thở không thông, lại úp sấp trong ngực Lãnh Diễm, càng trở lên khó thở. Khi tách ra mới bắt đầu thở mạnh, Lãnh Diễm cau mày: “Tối hôm qua ngủ đá chăn hả?”
Nghiêm Hi nghe vậy, người này bị sao vậy: “Anh mới đá chăn đấy.”
Lãnh Diễm lắc đầu một cái, hiện tại anh khẳng định, nhất định cô ngủ đá chăn cho nên giờ bị cảm lạnh rồi. Anh im lặng, trước kia khi hai người ngủ cùng nhau anh đều ôm Nghiêm Hi, nhưng dù là như vậy đến nửa đêm cô vẫn có thể len lén đá chăn rơi xuống đất. Vì vậy đến nửa đêm anh thường có thói quen mặc kệ ngủ sâu hay nông cũng có thể với tay đắp chăn lại cho cô. Hiện tại thì tốt rồi, qua một tối không có anh ở bên, cô liền bị cảm.
“Bây giờ là cuối mùa thu rồi, em lại không thể ngủ đàng hoàng một chút, đắp chăn cẩn thận hay sao? Thời tiết lạnh, em cho rằng thân thể của mình là gì, không sợ lạnh hay sao?” Lãnh Diễm bắt đầu giáo huấn người, Nghiêm Hi ở phía au tiếp nhận khiển trách.
Sau đó không nhịn được mở miệng hỏi: “Tại sao anh lại được thả? Nhanh như vậy sao? Anh ở bên trong như thế nào, có phải ch