Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Tác giả: Tô Cẩn Nhi

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342322

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2322 lượt.

u, kiêu ngạo giống như một con chuột, không sai, đúng là một con chuột.






Lãnh Diễm Tức Giận.
Nghiêm Hi nhìn con chuột khiến cô ghê tởm ở trước mặt, bĩu môi, ánh mắt khinh thường, xoay người đi theo sau lưng Lãnh Diễm vào thang máy.
Nhưng mà, Nghiêm Hi không nghĩ tới, cô đi theo Lãnh Diễm vào thang máy là chuyện hiển nhiên, nhưng lại làm cho những đồng nghiệp ở sau lưng trừng mắt nhìn cô.
Rồi sau đó, mấy người đồng nghiệp có quan hệ tốt với cô nhất thời lộ rõ vẻ lo lắng, Nghiêm Hi à, người này là Tổng giám đốc đó nha, cậu lại dám theo vào đi chung một thang máy với Tổng giám đốc, chúa phù hộ cho cậu!
Trong tháng máy, Lãnh Diễm lạnh lùng nhìn vách tường thang máy, Nghiêm Hi đứng co rúm ở một góc, mắt thỉnh thoảng lườm lườm vẻ mặt lạnh nhạt của Lãnh Diễm, trong lòng thầm nghĩ, mình chọc anh ta khi nào chứ?
Nghiêm Hi rất lễ phép: “Em cũng không biết, cô ta còn chưa nói vào chuyện chính đã không thấy cô ta đâu nữa.”
Lãnh Diễm không tin nhìn cô: “Chưa nói?”
Nghiêm Hi dứt khoát gật đầu: “Chưa nói!”
Lãnh Diễm hỏi lại: “Thật sự chưa nói?”
Nghiêm Hi lén lút liếc mắt xem thường, thở sâu một hơi: “Thật sự chưa nói.” Hai người nói qua nói lại, giống như đang trả bài vậy.
Lãnh Diễm không vui, không biết tại sao, lại làm mặt lạnh: “Sau đó thì sao?”
Nghiêm Hi suy nghĩ một chút, vẫn là nói thật: “A, em gọi một ly Cứt Chồn, người nấu cà phê không có ở đó, nên em tự đi nấu, đến khi trở lại, cô ta đã trốn đơn luôn rồi.” Nói đến Lý Lệ trốn đơn, cô còn phụng phịu cái miệng rất đáng thương. Đường đường là thiếu phu nhân nhà giàu, rõ ràng là chính cô ta nói muốn mời khách, kết quả hóa đơn thì còn, người lại chạy mất dép.
Lãnh Diễm không dám tin: “Trốn đơn!”
Nghiêm Hi gật đầu thật mạnh, thật keo kiệt!
Lãnh Diễm biết mình chưa hỏi đến trọng điểm, tiếp tục kiếu dài âm điệu: “Sau đó thì sao?”
Nếu như lúc này Nghiêm Hi chú ý đến nét mặt của Lãnh Diễm, cô sẽ phát hiện ra khi anh hỏi câu đó, vẻ mặt kia còn che giấu nguy hiểm.
Nghiêm Hi đảo con ngươi một vòng như hồi tưởng lại: “A, sau đó, em chỉ nghĩ, vợ của Chu Khải thiếu tiền, nên để cho anh ta đến trả, nên em gọi điện thoại cho anh ta.” Đến chỗ “gọi điện thoại”, cô cố ý nói nhỏ, còn nói rất nhanh.
Tròng mắt Lãnh Diễm hơi híp lại, gương mặt lạnh đột nhiên biến thành gió xuân ấm áp, cười híp mắt nhìn cô: “Tìm Chu Khải nha.”
Nghiêm Hi cười cười trả lời: “Đúng vậy đó, vợ anh ta thiếu tiền, anh ta không trả thì ai trả.” Dáng vẻ rất tự nhiên, giống như đây là điều đương nhiên, nhưng đáy lòng cô lại sợ muốn chết, âm thầm cầu nguyện, Lãnh Diễm ơi Lãnh Diễm, khi nào anh mới bình thường lại đây!
Anh hù chết em rồi~
Lãnh Diễm lười biếng dựa lưng vào ghế, giọng trầm thấp, dịu dàng: “Này, không phải là để ôn chuyện cũ chứ?”
Nghiêm Hi tiếp tục giả ngốc cười ngây dại, “Không có mà, em còn trịnh trọng cảnh cáo anh ta, nhắc anh ta phải trông nom vợ và em gái của mình, không được để họ giống như chó điên suốt ngày chạy đi cắn người khác! Gâu Gâu!” Cô nói xong còn cười lấy lòng Lãnh Diễm, giống như muốn nói: Em rất lợi hại, em rất kiêu ngạo, anh phải khen em đi chứ!
Lãnh Diễm cười híp mắt gật đầu, giọng nhẹ nhàng: “Hả?”
Một tiếng “a” vang lên, mặt anh đột nhiên biến mất, Nghiêm Hi lập tức có cảm giác mình hôm nay không nên ra cửa!
Lãnh Diễm nghiêm mặt nhìn cô: “Em tưởng là gạt được anh sao, hai người ôm ôm ấp ấp giữa ban ngày, thật thoải mái nhỉ?”
Nghiêm Hi nghe Lãnh Diễm nói vậy liền im lặng, thoải mái? Tại sao lái có thể nói như vậy với cô?
Cô không nói gì, chỉ mở to mắt nhìn anh, đầy uất ức.
Lãnh Diễm nhìn thấy ánh mắt bi thương của cô, sự tức giận liền bị thiêu đốt mất một nửa, đáy lòng bất đắc dĩ thở dài, đối với Nghiêm Hi, anh vĩnh viễn đều thua.
Bước lên trước nói xin lỗi với cô ấy đi, nhưng thể diện của đàn ông để vào đâu, hay thôi đi, nhưng mà nhìn ánh mắt đau thương của cô………
Lãnh Diễm rất đau lòng, nhưng không bước đến an ủi.
Đã đi được chín mươi chín bước, chỉ còn một bước nữa là xong, cô không bước bước nào cũng được, anh có thể đi hết một trăm bước, nhưng với điều kiện, cô phải ngoan ngoãn đứng đó đợi anh.
Bây giờ anh rất sợ Nghiêm Hi sẽ lui về sau một bước, giống như bốn năm trước, cô lui về phía sau một bước, cho Chu Khải một cơ hội.
Cho nên lần này, anh tuyệt đối không cho phép mình dung túng Nghiêm Hi nữa, nhà đầu này được anh nuông chiều, được anh dung túng, cô sẽ ngày càng được voi đòi tiên.
Cho nên, lần này, anh độc ác ra lệnh cho mình, không cho phép mình bước lên trước nửa bước!
Nghiêm Hi im lặng, trong mắt ngập nước, lóe sáng dưới ánh mặt trời, nhìn Lãnh Diễm đứng im tại chỗ cũng không nhìn cô một cái, trái tim Nghiêm Hi rất lo lắng.
Chẳng lẽ, ở trong lòng Lãnh Diễm cô chính là như vậy sao?
Thoải mái? Tại sao lại thoải mái, trong nháy mắt Chu Khải ôm cô, toàn thân cô nổi đầy da gà!
Lãnh Diễm nhìn Nghiêm Hi, rõ ràng là cô sắp khóc nhưng vẫn cố gắng kìm nén, tâm anh bị nhéo một cái, hận không thể


Duck hunt