Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Tác giả: Tô Cẩn Nhi

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342319

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2319 lượt.

ng rất tốt với tay nghề của vị đại thiếu gia Lưu Thế Hiền này, anh thật sự không ngờ, tay nghề của Lưu Thế Hiền lại tốt như vậy, thậm chí còn rất hợp khẩu vị của anh.
Lưu Thế Hiền thu dọn chén đũa xong quay trở lại, liền nhìn thấy Lãnh Diễm đưa tay chống cằm nhìn mình chằm chằm, cả người lập tức đổ mồ hôi hột.
“Sao vậy?” Lưu Thế Hiền nghi ngờ cúi đầu nhìn lại mình một chút, rất tốt mà, cũng không kinh dị đến nỗi khiến cho một người đàn ông phải nhìn mình chằm chằm nha~
Mắt Lãnh Diễm sáng lấp lánh, giọng anh mềm nhũn: “Cậu xem, nếu cậu là cô dâu của tôi thì thật tốt quá!” Dáng dấp cũng được, lại hiền lành, người như thế này mà không rước về nhà làm con dâu thì đúng là lãng phí, quá lãng phí.
Lưu Thế Hiền nghe xong trợn tròn hai mắt, ly thủy tinh trên tay lập tức rơi xuống đất, vỡ vụn.
Chu Châu đang vui vẻ xem phim truyền hình nghe thấy vậy cũng chạy vọt tới, lấy dáng vẻ gà mẹ bảo vệ gà con Lưu Thế Hiền đứng sau mình, nhìn chằm chằm vào kẻ vừa có ác ý với ông xã tương lai, hung hăng nói: “ Lãnh Diễm, anh không thể vì Nghiêm Hi không để ý đến anh mà muốn thay đổi giới tính nha. Dù anh có muốn thay đổi giới tính đi nữa, anh cũng không thể trách Lưu Thế Hiền nhà em, Lưu Thế Hiền nhà em thật là một thanh niên tốt hiếm gặp, anh không thể làm hư anh ấy được.”
Lãnh Diễm giống như một cơn gió chạy tới trước mặt Chu Châu, vô tội nháy mắt mấy cái, nhìn vẻ mặt hoảng sợ của Lưu Thế Hiền, lại nhìn gà mẹ Chu châu, chậm rãi nói, “Anh làm sao?”
Nếu anh không nghe nhầm thì vừa rồi hình như Chu Châu đang nói cái gì mà anh muốn thay đổi giới tính???
Chuyện này xảy ra khi nào? Trong nháy mắt, Lãnh Diễm mờ mịt nhìn Chu Châu.
Chu Châu tức giận nhìn gương mặt còn xinh đẹp hơn cả cô của Lãnh Diễm, trong lòng mài dao xèn xẹt hướng về phía Lãnh Diễm, nghĩ thầm, thật quá đáng, dám quyến rũ ông xã của bản cô nương, tôi chém chết anh.
Lãnh Diễm nhìn ánh mắt hận không thể chém chết anh của Chu Châu lại càng mờ mịt, đôi mắt híp lại từ từ di chuyển đến người đang đứng sau lưng Chu Châu – Lưu Thế Hiền, đột nhiên, nhếch miệng cười một cái.
Cả người Lưu Thế Hiền cứng đờ, trong đầu chỉ có một từ: Yêu nghiệt






Không Cần Thử Tính Nhẫn Nại Của Anh.
Chu Châu quay đầu lại nhìn thoáng qua người đàn ông của mình đang bị người đàn ông kia mê hoặc, cất cao giọng gọi: “Nghiêm Hi, cậu mau ra đây xem chừng người đàn ông của cậu đi, còn dám quyến rũ chồng mình, mình sẽ chém anh ta.”
Sau đó, Lãnh Diễm cúi đầu cười, cười như một chú mèo vừa trộm được miếng thịt lớn.
Chu Châu không nhìn thấy nhưng Lưu Thế Hiền lại nhìn thấy, thấy Lãnh Diễm vui vẻ cười trộm, Lưu Thế Hiền liếc mắt xem thường. Lãnh Diễm ném cho anh một cái nhìn đầy mị hoặc, chính là có ý nói: người anh em, cảm ơn.
Lưu Thế Hiền nháy mắt mấy cái, cười cười, nhìn cô gái phía trước đang đập mạnh lên cửa phòng Nghiêm Hi, gật đầu với Lãnh Diễm một cái, ý nói anh không cần cảm ơn.
Chu Châu uất ức nhìn Nghiêm Hi, giọng nũng nịu: “Hi Hi, sao cậu có thể nói mình như vậy, cậu nhìn Lãnh Diễm đi, anh ta lại muốn quyến rũ Lưu Thế Hiền, cậu mặc kệ không quản sao?”
Nghiêm Hi nhìn theo ánh mắt trách móc của Chu Châu liếc nhìn Lãnh Diễm một cái, Lãnh Diễm lập tức đứng thẳng ngay ngắn, nhưng Nghiêm Hi lại chỉ nhìn thoáng qua, không biểu lộ bất kỳ thần thái nào, tiếp tục nhìn Chu Châu, mãi lâu sau mới mở miệng: “Chu Châu, tên của cậu là Chu Châu, nhưng chuyện này cũng không hề đại biểu cậu thật sự là heo, cậu hiểu, vậy mình cũng hiểu.”
Trên thế giới này có một loại thông minh gọi là người có tài nhưng vẻ ngoài lại đần độn, Chu Châu chính là loại người này, cô ấy rất thông minh, thông minh như một kẻ ngốc.
Chu Châu nghe thấy Nghiêm Hi nhẹ nhàng nói như vậy, ngượng ngùng cười cười, vẻ mặt này của Nghiêm Hi có gì đó không đúng, nhìn rất dọa người: “Vậy mình về phòng nhỏ mắt nha!” Xoay người chờ Lưu Thế Hiền, mắt không ngừng chớp chớp: đi mau.
Lưu Thế Hiền kinh ngạc, từ khi nào thì khả năng lý giải của bạn gái mình lại tăng như vậy rồi, chẳng lẽ, mình còn chưa thật sự đi vào thế giới của Chu Châu?
Lưu Thế Hiền ảo não đi về phía phòng của Chu Châu, quyết định phải tìm một cơ hội tốt để thảo luận về vấn đề này mới được.
Đến khi Lưu Thế Hiền biến mất sau cánh cửa phòng Chu Châu, Nghiêm Hi lẳng lặng nhìn Lãnh Diễm đang đứng bên cạnh bàn ăn, một lúc lâu vẫn không nói chuyện. Thật ra thì trong lòng cô có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lại không biết nói thế nào.
Nghiêm Hi cảm thấy buồn bực, vẻ mặt khổ sở, cô rất muốn nói với Lãnh Diễm: anh quay về đi.
Nhưng lại không thể, Lãnh Diễm không phải là người dễ thuyết phục, một khi anh đã quyết định chuyện gì thì tuyệt đối không cho phép người khác xen vào.
Nghiêm Hi há miệng, cuối cùng lại khép lại, thản nhiên nhìn Lãnh Diễm một cái rồi xoay người trở về phòng.
Nhẹ nhàng xoay người, tầm mắt dừng lại trên người Lãnh Diễm, trong nháy mắt đôi mắt lại u buồn , trong đầu cô hiện lên cảnh tượng gặp Chu Vận Uyển bốn năm trước.
Ngày hô