Tác giả: Tô Cẩn Nhi
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342318
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2318 lượt.
tự đánh mình ba chùy, cuối cùng khẽ cắn răng, không nhìn cô, đùi hơi dùng sức quay ghế da vào trong, đưa lưng về phía Nghiêm Hi.
Nghiêm Hi nhìn ghế da quay vào trong, khó khăn há miệng, cuối cùng lại không nói được câu nào, chóp mũi đỏ ửng, nước mắt tràn ra khóe mắt rồi chảy xuống.
Nhìn anh cự tuyệt, Nghiêm Hi cẩn thận hít hít lỗ mũi, điều chỉnh lại giọng nói, cố gắng để anh không phát hiện ra cô khóc, bình tĩnh, ngữ điệu nhẹ nhàng: “Nếu không còn việc gì, em đi trước.”
Lãnh Diễm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ sát đất, trái tim cũng đang rỉ máu.
Giọng Nghiêm Hi bay vào trong tai anh, mặt Lãnh Diễm xanh mét, nhận ra giọng Nghiêm Hi run run, tâm Lãnh Diễm lại bị nhéo một cái.
Để Cho Trái Tim Một Con Đường Sống.
Trong thang máy, Nghiêm Hi cảm thấy mình rất kỳ quặc, chỉ vì câu nói kia của Lãnh Diễm mà nước mắt liền chảy xuống, lúc nào thì cô lại thích khóc như vậy, từ bốn năm trước, không phải cô đã không cho phép mình khóc nữa hay sao.
Cô tự nói với mình, Nghiêm Hi, trên thế giới này không còn chuyện gì đáng để mày rơi nước mắt nữa. Bởi vì, không còn người nào giống như Lãnh Diễm, khi vừa nhìn thấy nước mắt của mày thì lập tức giúp mày giải quyết tất cả mọi khó khăn của mày.
Với Lãnh Diễm, mày là bảo bối vô giá, vậy còn những người khác thì sao, xem ra, mày cũng chẳng là gì, không có ai đáng để mày dựa vào, chỉ có chính mày thôi.
Nhưng mà bây giờ, sau khi nghe câu nói kia của Lãnh Diễm, mày lại khóc, những uất ức vô hạn dưới đáy lòng dâng trào, câu nói kia của Lãnh Diễm giống như một chất dẫn, khiến tất cả uất ức trong bốn năm qua trào ra ngoài.
Quản lý nhìn nụ cười như có như không trên mặt Nghiêm Hi, đột nhiên lại chột dạ, rõ ràng cô ta khóc đến mắt cũng sưng đỏ lên rồi, nhìn đi nhìn lại vẫn giống như bị uất ức, tại sao mới đảo mặt một cái, cô ta lại giống như một vị thiên kim tiểu thư cao quý thế này?
Quản lý nhất thời không hiểu, hơi nghi ngờ.
Tại sao? Cô gái hiền lành trầm tĩnh thường ngày đâu rồi? Sao giờ lại mạnh miệng như vậy?
Nghiêm Hi vẫn cười nhàn nhạt, giọng nhẹ nhàng: “Thế nào, quản lý vẫn chưa nghĩ ra biện pháp xử phạt tôi sao? Vậy tự tôi sẽ nói, tôi từ chức!”
Mọi người thấy Nghiêm Hi dễ dàng nói ra hai chữ “từ chức” này, lập tức bắt đầu rì rầm bàn luận, tại sao cô ấy lại dễ dàng nói ra hai chữ “từ chức” này vậy ha, chẳng lẽ tổng giám đốc gây khó khăn lớn cho cô ấy?
Nhất thời, ấn tượng tốt về tổng giám đốc với diện mạo anh tuấn từ trên trời rơi xuống địa ngục.
Mọi người tôi nhìn anh, anh nhìn cô, im lặng tạo thành ăn ý “khi nhìn thấy tổng giám đốc, tốt nhất tránh càng xa càng tốt”.
Quản lý thấy Nghiêm Hi nhẹ nhàng buông hai chữ “từ chức”, trong lòng vô cùng vui mừng, trên mặt lộ ra nụ cười lạnh: “Đây là chính cô nói đấy!”
Nghiêm Hi nhẹ nhàng gật đầu, không nói gì thêm, trong mắt lóe lên tia kiên định, cái công ty này đã là của Lãnh Diễm rồi, như vậy, việc cô làm ở công ty của Lãnh Diễm cũng không còn cần thiết nữa.
Nhớ tới Lãnh Diễm, uất ức của Nghiêm Hi lại muốn dâng trào, Nghiêm Hi cười tự giễu, trong mắt cũng là tự giễu, Nghiêm Hi, đi thôi, đi đến một nơi, không có Lãnh Diễm, để cho trái tim mình một con đường sống.
Quản lý cười càng hả hê, “Được, nhưng đây là cô muốn từ chức, theo điều khoản quy định trong hợp đồng, cô phải bồi thường cho công ty.”
Tổ trưởng đứng một bên nhịn không nổi, tiến lên một bước bảo vệ Nghiêm Hi, vẻ mặt nghiêm nghị, nhìn quản lý nói: “Đủ rồi, Nghiêm Hi chỉ nhất thời xúc động mới nói như vậy thôi.”
Sau đó quay đầu lại nhìn Nghiêm Hi một cái, nháy mắt, Nghiêm Hi nhìn thấy, cô biết tổ trưởng đang che chở cho mình, trái tim ấm áp hơn, đưa tay kéo kéo tay tổ trưởng, nhẹ nhàng nói: “Không cẩn đâu, tổ trưởng, em đã quyết định rồi, công việc ở đây, đã không thích hợp với em nữa rồi.”
Sau đó bước vòng qua tổ trưởng hai bước, đứng trước mặt quản lý, đôi mắt sáng lấp lánh khác thường: “Được, tôi sẽ viết đơn từ chức, ngày mai tôi sẽ đến phòng nhân sự làm thủ tục.”
Nhìn ánh mắt không có chút sợ hãi nào của Nghiêm Hi, trái tim quản lý khẽ run lên, vốn chỉ muốn làm khó cô một chút vì trước đây ở trước mặt Chu Kỳ cô đã không coi ông ta ra gì, không ngờ cô gái này lại bày ra vẻ mặt hời hợt, thật sự khiến ông ta vô cùng sảng khoái, vui vẻ đứng lên.
“Được! Ngày mai tôi sẽ đến phòng nhân sự làm thủ tục nghỉ việc cho cô!” Quản lý cắn răng nghiến lợi nói, giống như hận không thể cắn nát được Nghiêm Hi thành từng mảnh.
Nghiêm Hi chỉ cười nhạt, vẻ mặt hời hợt lại càng khiến quản lý tức phát điên, giọng cô lạnh hơn rất nhiều: “Được!” Một chữ này, khiến tổ trưởng không khỏi khâm phục tính quật cường của cô gái nhỏ bé này.
“Được, từ chức đúng không?” Đột nhiên vang lên một giọng nói lạnh lẽo, mọi người chuyển tầm mắt, tìm nơi phát ra giọng nói lạnh buốt kia, chỉ nhìn thấy một người đàn ông với vẻ mặt lạnh như băng, hai tay đút trong túi quần, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào cô gái đang cười nhạt ở phía trước.
Nghiêm Hi nghe được giọng nói