Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Tác giả: Tô Cẩn Nhi

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342356

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2356 lượt.

n thấy Lý Lệ dây dưa với Nghiêm Hi, lúc đó trực giác đã mách bảo anh không xong rồi, chân không tự chủ cũng bước nhanh hơn, nhưng không ngờ cuối cùng vẫn bị chậm một bước.
Thấy Nghiêm Hi bị Lý Lệ kéo xuống nước thì trái tim Lãnh Diễm hơi chậm lại, anh chỉ có cảm giác giống như mình muốn chết đi, trong trái tim đột nhiên trào dâng một cảm giác hốt hoảng chưa bao giờ anh trải qua.
Cũng trong một giây đó, trong mắt anh đều là sát khí, nếu như Nghiêm Hi gặp chuyện không may, anh sẽ giết sạch tất cả những người có liên quan.
Anh thề!






Sinh Non
Biểu hiện trong nước của Nghiêm Hi khiến mọi người đứng trên bờ sợ hết hồn hết vía, chưa từng gặp người nào rơi xuống nước mà tay chân buông lỏng không quẫy đạp, mắt khẽ nhắm, bộ dạng ung dung mà yên bình, thậm chí, khóe miệng còn cong lên thành nụ cười thỏa mãn khiến người ta hít thở khó khăn, bị hãm sâu vào nụ cười mỹ lệ đó.
Giống như, một lần nữa được trở lại trong bụng mẹ, giống như thai nhi ngạo nghễ du ngoạn trong nước ối, hoàn toàn không lo lắng đến sinh mạng của mình, ngược lại còn thích thú, dù cho phải trả giá cao là mất đi sinh mạng của mình, cũng vui vẻ chấp nhận.
Nhìn thân thể bé nhỏ của cô dần dần chìm xuống đáy, trái tim Lãnh Diễm như ngừng đập, không chút do dự nhảy xuống bơi về phía cô, khi tới gần lại nhìn thấy nụ cười nhẹ nhõm của cô khiến anh ngẩn người, dừng mọi động tác lại.
Lý Duệ Thần là người thứ hai nhảy xuống bơi tới bên cạnh thấy anh như người mất hồn thì đẩy mạnh anh một cái, lúc đó Lãnh Diễm mới bừng tỉnh, chỉ mong tất cả mọi thứ không phải trở lại điểm xuất phát.
Hi Hi, nhất định em sẽ không có chuyện gì.
Lý Lệ nhìn Lý Duệ Thần, ngay cả một lời an ủi với cô anh cũng không nói, lại nhìn về phía Nghiêm Hi đang nằm, trên mặt đều là lo lắng, trái tim cô đau xót.
Cô khẽ dùng sức, lấy tay chống xuống đất để ngồi dậy, lại giống như không cẩn thận đụng phải nơi nào đó, hét lên một tiếng thảm thiết, sau đó nhìn xuống phía dưới người mình, máu tươi chảy ra, bụng còn truyền đến một cơn đau khó nhịn.
Lý Lệ ngơ ngác nhìn hai tay nhuộm đầy máu tươi của mình, không nói ra lời.
Gió nhẹ lướt qua, chóp mũi Lý Duệ Thần khẽ lay động, hình như trong không khí tràn ngập một mùi máu tanh, lúc này mới nhớ tới câu nói kia lúc Lý Lệ rơi xuống nước, đứa bé?
Mùi máu tanh này?
Lý Duệ Thần chợt quay đầu, nhìn thấy Lý Lệ đang ngơ ngác nhìn lòng bàn tay của mình đến sững sờ, còn dưới hạ thân nhuộm một màu đỏ tươi khiến người ta rùng mình.
Lý Lệ sững sờ ngẩng đầu nhìn Lý Duệ thần, đôi mắt tĩnh mịch đột nhiên lóe lên một tia ác độc màu bạc, sau đó.
“A, đau quá, bụng của tôi, con của tôi…..” Cả người run rẩy, vô lực dựa vào trong ngực Lý Duệ Thần.
Nghe được tiếng gào thét của Lý Lệ, Lãnh Diễm ngẩng đầu hé mắt nhìn, ánh mắt lạnh lẽo, lại tiếp tục cúi đầu tiếp tục cấp cứu cho Nghiêm Hi, không để ý đến nữa.
Ở phía xa, Lý Thánh Đức vẫn trầm mặc nhìn hồ nước, ông Chu nghe được thì cả người cũng run lên, Lý Lệ mang thai?
Bất giác quay đầu bắt gặp ánh mắt khiếp sợ của Lý Thánh Đức, trên mặt ông Chu lộ rõ vẻ nôn nóng, nhanh chóng chạy tới xem xét, nhưng khi nhìn thấy hạ thân Lý Lệ đều là máu thì gương mặt lạnh đến cực hạn.
Vẻ mặt Lý Thánh Đức cũng rất khó coi, thấy Lý Duệ Thần vẫn còn sững sờ ôm Lý Lệ, trầm giọng nói: “Còn đứng sững ở đó làm gì, mau đưa tới bệnh viện, chậm thì cái gì cũng không giữ được!”
Lý Duệ Thần liếc mắt nhìn Lý Lệ nằm trong lồng ngực mình, sắc mặt trắng bệch, lại liếc nhìn Nghiêm Hi vẫn đang hôn mê, khẽ thở dài, ôm Lý Lệ chạy về phía xe của mình, khởi động, chạy thẳng tới bệnh viện ở đần đó.

Thời gian đợi ngoài phòng mổ là một khoảng thời gian gian nan, nhất là đối với bà Chu mà nói, lúc nghe hạ thân Lý Lệ là một vũng máu lớn thì bà đã biết sẽ không giữ được, nhưng dù thế nào thì trong lòng bà vẫn ôm hi vọng giữ được, đây là cháu trai đầu tiên của nhà họ Chu, tổ tiên nhà họ Chu phù hộ, nhất định có thể bảo vệ đứa bé chu toàn.
Thế nhưng, khi nhìn thấy vẻ mặt áy náy của bác sĩ khi họ từ phòng giải phẫu đi ra, bà Chu không thể bình tĩnh được, chạy lên cầm tay bác sĩ rồi ý tá, nôn nóng hỏi: “Như thế nào, đứa bé sẽ không sao chứ?”
Y tá muốn nói lại thôi, nhìn bác sĩ, bác sĩ áy náy: “Thật xin lỗi, đứa bé đã không còn.”
Một khắc kia, bà Chu hận không thể lập tức giết chết Nghiêm Hi.
“Con tiện nhân Nghiêm Hi này, ba lần bốn lượt hại Lý Lệ, bây giờ thì tốt rồi, ngay cả cháu trai nhà họ Chu cũng dám hại, tôi nhất định sẽ không tha cho cô.” Thanh âm oán hận, giống như đang thề, tròng mắt đỏ rực như có thể phun ra lửa.
Chu Kỳ đứng bên cạnh đỡ bà Chu, nhìn gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch như tờ giấy của Lý Lệ, không khỏi đau lòng thay cho chị dâu mảnh mai của mình, “Đúng vậy, cô ta cũng quá độc ác rồi, đứa bé còn nhỏ như vậy cũng không buông tha, cô ta ác độc như vậy tại sao lại không bị xe đụng chết chứ.”
Chu Khải chỉ ngơ ngác ngồi im trong một góc phòng bệnh không nói lời nào, anh không tin, không tin một Nghiêm


Lamborghini Huracán LP 610-4 t