Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Tác giả: Tô Cẩn Nhi

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342402

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2402 lượt.

n tay khẽ lướt qua da thịt trơn mịn, thật là thoải mái a!
Trái tim Lãnh Diễm bất giác than nhẹ một tiếng, cô bé này đúng là món quà hoàn mỹ, sự xuất hiện của cô thật sự là vì tặng riêng cho anh.
Cô gái nhỏ trong ngực vốn đang ngủ say đột nhiên lại nói chuyện, giọng vì dư tình mà có chút khàn khàn, nhỏ nhẹ nói: “Anh không đi xem người mới bắt được sao?”
Lúc này Lãnh Diễm mới chú ý tới, vẫn tưởng là cô đang ngủ say, thì ra cô đã sớm tỉnh lại rồi, hơn nữa, câu nói của cô làm cho anh hiểu được, những chuyện mà cô bé này biết cũng không ít.
Lãnh Diễm trêu ghẹo: “Có gì đáng xem đâu, có bà xã xinh đẹp ở đây sao mà đi được?” Vừa nói, đôi tay không thành thật từ từ di chuyển, đôi môi nóng như lửa nhẹ nhàng dính vào gò mà của Nghiêm Hi, từng nụ hôn, từng nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống.
Giống như lông vũ vậy, hơi ngứa một chút, nhưng lửa nóng lại tăng thêm mười phần.
Những nụ hôn nhẹ nhàng, cuối cùng cũng khiến cho đại não của Nghiêm Hi hoạt động trở lại, da thịt vốn trắng nõn dần dần ửng đỏ, mê người khiến con ngươi ai đó dần dần trầm luân, tựa như đã uống say, từ từ say mê, không thể tự kiềm chế.
Lãnh Diễm nhìn bộ dáng mê người của vợ yêu, chỉ cảm thấy dưới bụng căng cứng, vừa rồi là vì lần đầu tiên của bà xã cho nên anh rất nhẹ nhàng, sợ sẽ làm cô bị thương, nén nhịn không cho phép mình làm quá kịch liệt.
Bây giờ nghĩ lại vẫn là không xong rồi.
Nghiêm Hi cảm thấy trên chân mình có một nguồn nhiệt, cô đã quen thuộc với việc nhận biết người bạn nhỏ này, mông của cô phản ứng nhanh hơn đại não, phản xạ có điều kiện lập tức né tránh người bạn nhỏ.
Da thịt mềm mại bỗng nhiên biến mất, Lãnh Diễm đen mặt, anh mất hứng, vô cùng mất hứng đấy.
Nghiêm Hi nhìn vẻ mặt âm trầm của Lãnh Diễm, cô biết tại sao anh tức giận, nhưng mà, trên trán cô cũng hiện lên vài ba vạch đen rồi đây!
Aiz, cô cũng là bất đắc dĩ mà.
Người đàn ông này, không thể có đức hạnh một chút sao?
Im lặng suy nghĩ, những lời ngọt ngào ắt là không thể thiếu, nếu không, với hai mươi năm cô quen biết Lãnh Diễm thì cô hiểu rất rõ, nếu hôm nay không cho anh thỏa mãn, mạng nhỏ này của cô cũng không nằm trong tay cô nữa rồi.
Lập tức ôm lấy cổ anh mềm giọng làm nũng: “Lãnh Diễm, em muốn đi xem người muốn hại em một chút.”
Lãnh Diễm vừa nghe thấy cô muốn đi gặp một người đàn ông khác, sắc mặt anh càng đen hơn, anh đối xử với cô chân thành như thế nào mà cô lại không thèm để ý đến một người vừa có vóc người, vừa có gương mặt đẹp trai đang nằm bên cạnh mình là anh, ngược lại còn muốn đi nhìn người đàn ông khác?
Chẳng lẽ mình không có đủ mị lực?
Suy nghĩ này lập tức bị Lãnh Diễm xua đi, nghĩ đến dáng vẻ đầy kiêu hãnh của mình, Lãnh Diễm vẫn vô cùng tự tin vào mị lực của mình.
Nhìn vẻ mặt nũng nịu của Nghiêm Hi, Lãnh Diễm lạnh lùng buông một câu: “Hắn ta không đẹp trai bằng anh, không cho phép em đi.”
Nghiêm Hi liếc anh một cái, bất đắc dĩ nhìn trần nhà, người đàn ông này có phải đã tự tin quá rồi không?
Lãnh Diễm nhìn thấy ánh mắt xem thường cô vừa liếc anh, tức giận nghiến răng cắn lợi nói: “Vợ yêu, anh có cái gì không tốt, vừa có tiền vừa có diện mạo, tiền của anh em xài không hết, dáng dấp của anh không có dụng cụ đo lường nào đo được, phong lưu phóng khoáng, hơn nữa, mấy chục năm nay anh yêu em không thay đổi, có người nào bằng anh không, em còn chưa thấy đủ hay sao?”
Nghiêm Hi chớp chớp mắt, lén lút nhìn Lãnh Diễm đang tốn hơi thừa lời thao thao bất tuyệt, sau đó nhanh chóng thu hồi ánh mắt, khóe miệng khẽ cong lên, suy nghĩ một lát mới nhẹ nhàng lên tiếng: “Em có thể không đi nhìn người kia một cái sao, không phải em muốn gặp hắn ta, chỉ là em muốn biết, đó là ai,….” Muốn nhìn xem, rốt cuộc người đó là ai, hận cô đến như vậy sao?
Đôi mắt to tròn lấp lánh bỗng nhiên giống như bị che phủ bởi một tầng sương mù, tối tăm ảm đạm khiến Lãnh Diễm không nhìn ra được đâu mới là điểm tận cùng?
Ánh mắt hài hước của Lãnh Diễm lập tức trở nên âm trầm, khẽ nhíu mày nhìn Nghiêm Hi, gương mặt hồn nhiên tươi cười còn mang theo vẻ cô đơn làm cho anh không khỏi lại đau lòng.
Cô bé này, lại đang để tâm vào chuyện vụn vặt này rồi sao?
Thở dài một hơi, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ, nhưng lời nói ra lại không giấu được sự cưng chiều, “Được, vậy anh dẫn em đi nhìn một cái, anh cũng muốn đi xem một chút, rốt cuộc là người nào có thể mạnh hơn anh, hừ! Quay về phải nói hết với anh đó.” Nói xong còn đưa tay khẽ nhéo cái mũi nhỏ của Nghiêm Hi.
Nghiêm Hi bất mãn cau mày, “Không được nhéo mũi của em nữa, mũi của em vốn đã khó coi rồi.” Thật là đáng ghét, từ nhỏ đã nhéo mũi của cô làm cho mũi cô biến dạng thành khó coi như vậy, tất cả là tại anh.
Lãnh Diễm nhìn cô không vui bĩu môi, nhỏ giọng lầm bầm, dáng vẻ này của cô khiến anh không nhịn được đưa tay ôm hai má của cô, lúc này Nghiêm Hi lập tức kháng nghị trừng mắt, thừa dịp Lãnh Diễm còn chưa rút tay về, há miệng cắn một cái, sau đó bày ra bộ dáng tướng quân thắng trận, nhìn Lãnh Diễm khẽ nhíu mày, nhẹ nhàng nâng cằm nhỏ lên, đầu cũng nâng lên, rời đi.
Lãnh Diễm dở kh