XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Tác giả: Tô Cẩn Nhi

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342401

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2401 lượt.

óc dở cười, cúi đầu nhín ngón tay còn dính một chút nước miếng ướt át, ánh mắt tăng thêm vài phần cưng chiều, khóe miệng nhếch lên ngày càng sâu, thật là hư, cô bé này chỉ biết châm lửa mà không biết cậu bạn nhỏ của anh còn chưa được ăn no đấy!
Bất đắc dĩ lắc đầu, thấy bóng dáng nhỏ bé của Nghiêm Hi đã ra khỏi cửa phòng bệnh, nhớ đến tên sát thủ kia, lại sợ cô gặp phải chuyện gì, nhanh chóng đuổi theo sau.
Nghiêm Hi vừa ra khỏi cửa liền quẹo trái, đi thẳng một mạch về phía trước.
Lãnh Diễm vừa chạy theo cô vừa lắc đầu, sao trước lúc anh tìm được cô, không thấy cô nghịch ngợm phá phách như vậy chứ?
Chỉ có điều, khách quan mà nói, so với tình trạnh lúc đó anh lại thích dáng vẻ bây giờ của cô hơn – giống một công chúa cao ngạo – rất hợp khẩu vị của anh.
Đứa nhỏ anh nuôi, phải như vậy!
Lãnh Diễm cười chạy lên trước túm được cổ áo của cô, đôi mắt khép hờ nhìn cô: “Không biết ở đâu mà cũng chạy loạn, em đang chạy đi đâu vậy?”
Nghiêm Hi khó khăn quay đầu lại nhìn anh một cái, ở khoảng cách gần như vậy cô mới phát hiện ra anh thật là cao, ngẩng đầu nhỏ nhìn vào mắt anh, đôi mắt lấp lánh ý cười tựa như sao trên trời – vì anh cúi đầu nhìn cô mà bị anh che khuất.
“A! Lãnh Diễm!” Nghiêm Hi cảm khái mở miệng.
“Hả?” Thanh âm trầm thấp nhẹ nhàng vang lên, hình như tâm trạng của anh cũng không tệ, giọng ấm áp, tản ra một loại mê luyến mập mờ.
Lãnh Diễm sớm đã nhận ra ánh mắt si mê của cô hướng về anh, nhưng anh không nói, hiện tại rốt cuộc cũng coi như biết được trong lòng cô nghĩ gì, còn về nguyên nhân khiến cô rời khỏi anh bốn năm trước anh vẫn muốn hỏi tới cùng, nhưng cô lại kiên quyết không chịu nói ra, bây giờ quan trọng nhất vẫn là làm cho cô nghĩ thông suốt.
Thế sự luôn thay đổi, đã bình yên sống qua mấy chục năm, nói không chừng ngày mai ra đường lại bị tai nạn xe cộ…. Có thể sẽ chết, vậy tại sao bây giờ không hưởng thụ?
Nhiều lần vô tình hay cố ý Lãnh Diễm đã nhắn nhủ cho cô hiểu điều đó, bất quá cũng chẳng mang lại hiệu quả gì, còn như bây giờ tại sao cô đột nhiệt lại nghĩ thông suốt?
Anh cũng không biết rốt cuộc là vì nguyên nhân gì, nhưng nguyên nhân gì cũng không quan trọng, chỉ cần kết quả như anh muốn là tốt rồi.
Bất luận trong đầu gỗ của cô bé này cất giấu bao nhiêu bí mật không muốn nói ra, anh vẫn có lòng tin, sẽ khiến cô nói với anh từng bí mật, từng bí mật một.
Nghiêm Hi vẫn tiếp tục thưởng thức gương mặt hoàn mĩ của Lãnh Diễm, mãi lâu sau mới nói một cậu: “Tại sao anh lại đẹp hơn em hả?” Thật là khó chịu, nhìn đi, da của anh còn trắng mềm hơn da cô, thật là….
Nghiêm Hi đưa tay lên xoa xoa mặt mình, hừ, được rồi, nằm viện gần một tháng, cũng là một tháng cô không chạm đến mấy lọ mỹ phẩn dưỡng da kia, có chút thô giáp rồi!
Hơn nữa bây giờ là mùa hè, thỉnh thoảng ra ngoài sẽ bị ánh nắng vô tình làm cháy da, nhìn lại Lãnh Diễm một cái, tại sao da anh lại trắng như vậy, số lần anh đi ra ngoài còn nhiều hơn cô mà, tại sao lại giống như có phơi thêm nữa cũng không bị cháy nắng đây?
Lãnh Diễm cười tủm tỉm nhìn bàn tay nhỏ bé của cô đang sờ mặt mình, giọng đều đều: “Em nói cái gì?”
Nghiêm Hi nhìn anh, rõ ràng là tâm trạng vui vẻ mới có thể cười tủm tỉm mà, vì sao cô lại cảm thấy lo lắng như vậy?
Chớp chớp mắt, Nghiêm Hi lại ngẩng đầu nhìn anh một lần nữa, cười: “Ha ha, anh thật là đẹp trai, cũng rất cao nữa. Em nhớ trước kia em cao đến chóp mũi của anh mà!” Còn bây giờ, cô phải ngẩng đầu mới nhìn được anh?
Không lẽ đàn ông vẫn còn cao hơn được?
Lãnh Diễm vuốt ve bàn tay đang sờ loạn trên mặt mình, sau đó nắm lại thật chặt, cười khẽ: “Được rồi, lúc em đi anh mới 24 tuổi, dĩ nhiên còn có thể cao hơn!”
Nghiêm Hi tối sầm mặt, cô nghe nói qua tuổi 23 sẽ……
Được rồi, không nói nữa.
“Chúng ta đang đi đâu vậy?” Nhận ra Lãnh Diễm đang kéo mình đi về phía cầu thang bộ, Nghiêm Hi không hiểu.
“Nếu đi xuống lầu, đương nhiên chúng ta không thể đi bằng thang máy được.”
Lãnh Diễm liếc nhìn phía trên thang máy, không nói gì nữa, anh không chọc thang máy đương nhiên là có lý do, mặc dù ở thành phố A, anh và Lý Duệ Thần cùng Tiếu Thâm, Cố Tiêu, bốn người được coi là Bá Vương vô pháp vô thiên, nhưng đây là thành phố G, nói thế nào cũng không phải địa bàn của anh, có câu nói, cường long không áp nổi địa đầu xà, huống chị nhà họ Chu vẫn được tính là danh gia ở thành phố G này.
Bởi vì phía trên của thang máy, đã có người gắn camera theo dõi rồi.
Vừa mới phái sát thủ tới ra tay, sau đó lại nhìn thấy anh và Nghiêm Hi xuất hiện trong thang máy, rất có thể sẽ làm cho bọn thuộc hạ của nhà họ Chu ở bên kia luống cuống tay chân, khó tránh khỏi sẽ ra tay thêm một lần nữa, đến lúc đó bị nhốt trong một không gian nhỏ như vậy, dù là Chân Long cũng không có cách nào tự vệ.
Lãnh Diễm kéo Nghiêm Hi đi về phía trước cực kỳ cẩn thận, Nghiêm Hi nhìn động tác cẩn thận của Lãnh Diễm, liền tự trách mình, Lãnh Diễm xuất hiện ở thành phố G này rất nguy hiểm, nếu không, một người luôn không để thứ gì vào trong mắt làm sao lại phải cẩn thận như vậy.
Đều là vì sự tùy