Tác giả: Tô Cẩn Nhi
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342414
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2414 lượt.
hứng của cô.
Lãnh Diễm có thế lực mạnh nhất ở thành phố A, mặc dù ở đây cũng có, nhưng thành phố G này cũng không phải thành phố quan trọng gì, cho nên không cần thiết phải lãng phí thế lực ở đây.
Nếu đấu với những người có thế lực ở thành phố G này, rất có thể Lãnh Diễm sẽ gặp nguy hiểm.
Nhưng mà thành phố A kia…..
Nghiêm Hi càng nghĩ chân mày càng nhíu chặt lại, thành phố A, cô thật sự không muốn trở về đó.
Thành phố A bây giờ đối với cô mà nói, tựa như là nguyên nhân của tất cả mọi phiền nào và khổ tâm trong lòng cô.
Đang đi ở phía trước, Lãnh Diễm đột nhiên cảm thấy cô bé phía sau mình sao lại im lặng bất thường như vậy, khẽ quay đầu lại nhìn cô, thấy cô áy náy, đau lòng nhìn mình, lông mày thanh tú nhíu lại vô cùng rối rắm, nhìn gương mặt nhỏ nhắn có gì đó không đúng lắm.
Hai tay lại vươn tới ôm hai má của cô, “Thế nào, vừa rồi không phải tâm trạng em rất tốt sao, sao đột nhiên lại im lặng như vậy, thật không giống em chút nào.” Lãnh Diễm cố ý ép xuống để giọng mình thật nhẹ nhàng, hài hước nhưng trái tim vẫn vì cô bé trước mặt này mà vô cùng lo lắng.
Cô bé này, luôn khiến anh phải lo lắng như vậy!
Nghiêm Hi tùy ý cười một cái, chủ động đưa tay nắm tay Lãnh Diễm: “Ai nói, em vốn là như vậy mà, tại anh hay nghĩ linh tinh đấy chứ.”
Lãnh Diễm lập tức sững sờ, sau đó khoa trương liếc mắt nhìn Nghiêm Hi, nhìn chằm chằm vào gương mặt nhỏ nhắn phấn nộn của cô, lâu đến mức khiến Nghiêm Hi không thể hiểu được, cau mày hỏi lại: “Anh đang làm gì vậy?”
Lãnh Diễm vẫn tiếp tục nhìn cô, thuận miệng trả lời: “Anh nhìn bộ dáng của em, lại nhớ đến kinh nghiệm thảm hại lần trước trong phòng bếp, sao anh lại cảm thấy có sự khác biệt lớn như vậy đây?”
Nhìn rồi lại nhìn, sau đó gật đầu một cái, nói ra kết luận sau cùng của mình: “Em đó, chính là để làm sâu gạo.”
Nghiêm Hi đang cười híp mắt đột nhiên trừng mắt nhìn anh, nhất quyết không tha cho anh, còn hung hăng nhéo cánh tay của anh, bộ dáng giống như trâu con bị chọc giận, cố ý làm mặt nhìn giống thật ngoan độc, “Anh vừa nói cái gì? Dám nói em là sâu gạo? Anh không muốn sống nữa sao?”
Lãnh Diễm tránh né những cái nhéo tiếp theo của Nghiêm Hi, miệng không ngừng kêu la: “Trời ạ, bà xã, anh không dám, thực sự không dám mà, aiz nha, đừng nhéo nữa, tay anh sẽ sưng lên cho mà xem!”
Nghiêm Hi nghe anh nói “ sẽ sưng lên”, sợ tới mức lập tức dừng tay, vẻ mặt tức giận còn mang theo lo lắng và tự trách: “Sẽ sưng lên sao?” Sao lại như vậy, rõ ràng cô nhéo anh rất nhẹ mà, tại sao có thể sưng lên được?
Lãnh Diễm chớp chớp đôi mắt, trong mắt bỗng lóe sáng rồi biến mất, sau đó bày ra vẻ mặt và bộ dáng cực kỳ uất ức, có điểm giống như Tiểu Yêu lúc làm nũng, giọng uất ức vang lên: “Em nhéo mạnh như vậy dĩ nhiên là sẽ sưng lên rồi, còn đau nữa.”
Nghiêm Hi càng tự trách mình, nhẹ nhàng xoa xoa cánh tay mới bị nhéo của anh: “Nếu vậy chúng ta về phòng bôi thuốc, anh rất đau sao?”
Lãnh Diễm được voi đòi tiên liền kêu lên: “Rất đau mà.”
Nghiêm Hi nhìn vẻ mặt bi thương của anh, ánh mắt tự trách bỗng nhiên lại lóe lên một ý cười quỷ mị, giọng cô đầy thương tiếc: “Đau như vậy sao, vậy em sẽ thổi anh cho.”
Ý cười quỷ mị kia lập tức làm cho Lãnh Diễm sửng sốt, nhìn đầu cô từ từ cúi xuống rồi tự hỏi, trong đôi mắt và vẻ mặt kia rốt cuộc đang che giấu điều gì?
Quả nhiên, Nghiêm Hi cúi đầu xuống, tay giữ chặt không cho anh rút tay lại, nhắm nơi anh vừa bị nhéo, há miệng nhỏ nhắn của mình ra cắn một cái.
Nghiêm Hi dùng lực không nhỏ, hai hàm răng sắc nhọn không lưu tình cắn lên đau nhói một cái khiến Lãnh Diễm hít vào một hơi thật sâu, lại không phát hiện ra người anh em của anh không chịu nổi mà ngóc đầu dậy.
Miệng Nghiêm Hi dán trên cánh tay của anh, nhờ ánh đèn yếu ớt trong hành lang mà nhìn thấy nơi nào đó của người nào đó đang dựng thành lều nhỏ.
Không nghĩ tới anh sẽ có loại phản ứng này, Nghiêm Hi không biết phải làm sao, theo bản năng cô càng cắn mạnh hơn, bởi vì không dám nhìn xuống dưới mà đôi mắt to tròn linh hoạt không ngừng chớp chớp.
Nghiêm Hi Cao Cao Tại Thượng.
Không nghĩ tới anh sẽ có loại phản ứng này, Nghiêm Hi không biết phải làm sao, theo bản năng cô càng cắn mạnh hơn, bởi vì không dám nhìn xuống dưới mà đôi mắt to tròn linh hoạt không ngừng chớp chớp.
Nghiêm Hi cảm thấy mắt hơi cay, cũng nhớ tới lúc trước khi Chu Châu rất thích đọc mấy cuốn tiểu thuyết thường xuyên nói, đàn ông đều là động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới.
Bây giờ nghĩ lại, một điểm cũng không sai.
Nếu không, tại sao có thể dễ dàng phản ứng lại như vậy?
Cuối cùng, anh nhìn bốn xung quanh, sau khi xác định không có gì bất thường mới xoay người nhìn ánh chờ mong của cô, bất đắc dĩ thở dài: “Thật là hết cách với em, được rồi, nhưng em phải đồng ý với anh, bất luận có xảy ra tình huống gì bất ngờ, em cũng phải luôn ở bên cạnh anh.”
Phải như vậy, trên thế giới này, sẽ không có ai ngoài anh luôn hy vọng cô an toàn, không muộn phiền.
Lãnh Diễm dẫn Nghiêm H